Sự bướng bỉnh nghịch ngợm trong mắt của thiếu niên dần thế bằng sự điềm tĩnh.
Lâm Đường thấy cảm xúc của cô khá hơn thì : "Vậy , bạn nhớ giữ gìn sức khỏe."
Tần Tố Khanh: "Bạn đừng lo, sẽ đợi ở nhà cả."
Sau khi an ủi bạn xong, Lâm Đường nhà máy việc.
Giám đốc nhà máy bắt rời , hoạt động của nhà máy tạm thời còn thấy sự hỗn loạn.
Hai hàng lông mày của Dương Lão nhăn c.h.ặ.t , hiển nhiên tâm trạng của ông chút yên.
Ông cũng gì, chỉ thu xếp công việc trong im lặng, ý trong văn phòng đừng quá lo lắng.
Nhiều nguyên nhân tại , cho nên khi thấy dáng vẻ của Dương Lão thì cũng dám hỏi gì.
bọn họ đều cảm thấy gì đó lắm.
Sau khi thêm mấy trong nhà máy gặp chuyện may, trong lòng đều cảm thấy vô cùng căng thẳng, càng thêm thấp thỏm hơn.
Sự sắp xếp của Tần Dân Sinh mặc dù ích, nhưng tác dụng cũng lớn lắm.
Cuối cùng ông vẫn mất chức vị giám đốc nhà máy, và đưa đến nông trường.
Nếu những khác nhà họ Tần kiên quyết vạch rõ ranh giới với ông thì khả năng tránh tai họa , nhưng mà ai bằng lòng cả.
Cuối tháng hai, nhà họ Tần rời khỏi huyện Bình An, áp giải đến một nơi xa tên.
Lâm Đường dùng một điếu t.h.u.ố.c để tìm hiểu tin tức của nhà họ Tần, tính toán đợi một khi cơ hội sẽ giúp đỡ nhà họ.
Mong rằng cả nhà họ luôn gặp may mắn.
Thực đây coi như là một kết quả , dù gì thì gia đình họ vẫn ở bên .
Chỉ cần luôn ở bên cạnh động viên cổ vũ và nâng đỡ cho , thì sẽ thể vượt qua khó khăn!
Sau khi nhà họ Tần "rời khỏi", nhà máy dệt lập tức một giám đốc mới đến nhậm chức, giám đốc mới là bộ đội xuất ngũ, một tính cách chính trực, tuân thủ quy tắc nên việc hoạt động của nhà máy vô cùng suôn sẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1435.html.]
Lúc , thời gian Cố Doanh Chu rời khỏi Bắc Kinh hơn một tháng.
Anh đang đường về huyện An Bình, vì mấy ngày gần đây tâm trạng cùa Lâm Đường vô cùng vui vẻ.
TBC
-
Cùng thời gian đó, ở một bên khác.
Thành phố, nhà họ Cảnh cũng xảy một chuyện khiến tâm trạng của rối loạn.
Mấy đàn ông nhà họ Cảnh đang trong thư phòng thảo luận tình hình bên ngoài, để thể ứng phó với những tình huống bất ngờ xảy .
Cảnh Dật : "Anh cả, em xong hết những công việc mà dặn dò , chỉ đợi đúng thời cơ là thể hành động."
Người gọi là cả là một đàn ông trung niên đang bàn việc lớn, đàn ông đó một khuôn mặt tuấn tú, một đôi mắt vô cùng nghiêm nghị, dáng của ông sừng sững như núi, khí chất ngời ngời.
"Ừm, đợi một chút nữa." Ông bình tĩnh .
Nghĩ đến thời gian gần đây chuyện nhà họ Cảnh nhằm , chèn ép, ánh mắt ông loé lên sự lạnh lùng.
Sau khi xong chuyện công việc, trong lòng kế hoạch, Cảnh Dật chút do dự về phía cả : "Anh cả, chị dâu ầm ĩ gì chứ?"
Hai hàng lông mày của Cảnh Đình nhăn , khoé miệng tràn đầy ý lạnh lẽo : "Có lúc nào cô gây chuyện? Không cần lo! Chỉ cần gây chuyện gì ảnh hưởng đến chuyện công việc thì mặc kệ cô ."
Người đàn ông chút quan tâm .
Cảnh Dật biểu cảm lạnh băng khuôn mặt của trai , trong thời gian ngắn cũng nên gì cho .
Ở trong mắt cả chuyện yêu đương nam nữ.
Ngoài thái độ với cháu gái Nhiễm Nhiễm thì kiên nhẫn gì với những khác.
"Anh cả, còn nhớ chuyện đấy em kể rằng một cô bé nét giống ?" Anh đột nhiên hỏi.
Cảnh Đình chút kinh ngạc hỏi: "Vẫn nhớ, chuyện gì ?"