Lại những lời dịu dàng từ miệng của vợ sắp cưới, lập tức bỏ qua hết nguyên tắc.
cố ý : "Anh thấy rằng em thoải mái đấy."
Giọng điệu tràn đầy chế giễu.
"Anh cảm thấy em thoải mái ở ?" Lâm Đường mở miệng phủ nhận, khuôn mặt tỏ vẻ buồn bã, những lời ngọt ngào như suối tuôn trào : "Anh lúc ở đây em mất nhiều niềm vui như thế nào , mỗi ngày đều đếm thời gian ngày sẽ về, mất ăn mất ngủ vì nhớ ..."
Lúc hệ thống đột nhiên lên tiếng.
【Ký chủ, cô đang dối! Cô ăn ngon, ngủ ngon, hôm qua khi ngủ cô thậm chí còn mua hai cái bánh bao để ăn đêm đấy. 】
Sau khi hệ thống chọc thủng lời dối, vẻ mặt Lâm Đường suýt chút nữa thì bay màu.
Thống Tử, mày quả thực là chỉ kéo chân mà, lúc nguy cấp thì...
Tạm biệt ngài nhé!
Cô tạm thời tắt thông báo của hệ thống.
Cố Doanh Chu những lời ngọt ngào của vợ sắp cưới thì trong lòng chỉ cảm thấy ngọt mà còn ngọt đến mức tan chảy .
Anh ôm lấy Lâm Đường, cũng buông tay .
Hành động khác với biểu hiện quý ông từ đến nay của .
Lâm Đường cũng cảm giác điều , cô khẽ mím môi .
TBC
Có vẻ như chồng sắp cưới của cô cũng nhớ cô.
"Ừm, khiến cục cưng vất vả , cũng nhớ em, dù cũng mang em theo ?" Cố Doanh Chu cũng ngờ rằng một ngày bản thể những lời âu yếm khiến cảm thấy ngọt ngấy như .
Chỉ là nhớ đến dáng vẻ tiều tụy của cô gái nhỏ báo...
Anh còn chuyện gì thể sửa đổi chứ.
Không chỉ là mấy câu ngọt ngào âu yếm !!!
Nghe những lời của , đầu óc của Lâm Đường quả thực chút choáng váng.
Cục cưng?
Bị gọi là cục cưng, chuyện ... Thật sự quá ngượng ngùng !
Nghĩ thì nghĩ như nhưng khóe miệng của cô tự chủ mà nhếch lên, càng ngày càng cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1441.html.]
"Chu Chu, gọi em là cục cưng , ." Lâm Đường thẳng.
Trong lòng Cố Doanh Chu đột nhiên bùng lên một cảm giác ngượng ngùng.
Hai tai nóng bừng lên, nhưng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Anh đôi mắt sáng ngời của cô gái nhỏ khiến cho ngượng ngùng chuyển mắt sang chỗ khác, một lúc mới Lâm Đường.
Anh bĩnh tĩnh hỏi: "Không thể gọi như ?"
"Được chứ, tất nhiên là !" Lâm Đường lập tức .
Đây chính là 'cục cưng' đó, con gái nào thể rung động khi một đàn ông trai như gọi là cục cưng chứ?
Cô hạ gục , cô cảm thấy trái tim thiếu nữ của như vỡ tung !
Cố Doanh Chu thấy vợ sắp cưới vui vẻ như , cảm giác hổ trong lòng cũng lập tức biến mất.
Chỉ cần Đường Đường thấy vui vẻ là !
Sau khi nhão nhão dính dính một lúc, hai mới dắt tay về nhà họ Lâm.
Lâm Lộc đang ở cổng tưới nước cho rau thấy con rể về thì vô cùng vui vẻ.
"Doanh Chu về !"
Cố Doanh Chu khẽ mỉm : "Con chào cha."
Lý Tú Lệ đang ở trong nhà thấy giọng vui mừng của chồng thì vội vàng chạy xem.
"Doanh Chu về , đường suôn sẻ chứ, mau nhà ."
"Rất suôn sẻ ạ."
Vừa , cả gia đình trong nhà.
Nhìn thấy con rể xách theo nhiều đồ đến đây, Lý Tú Lệ phàn nàn : "Sao con mang nhiều đồ như ? Con kiếm tiền cũng dễ gì, tiền cũng thể tiêu hoang như ."
Bà chuyện với con rể nhà cũng cảm thấy gò bó chút nào, chuyện gì thì chuyện đấy.
Cố Doanh Chu ý của vợ, từ tốn : "Con chỉ mang theo một ít thôi, còn những đồ vật còn là do nhà của con dặn con mang về, con cũng ở nhà, vì chỉ đành xách theo."
Một cái nồi lập tức ném trở Bắc Kinh.