Lâm Đường tiên cầm lấy một đóa hoa cài đầu màu đỏ, che miệng : "Cái , em thật sự sẽ thấy thích ?"
Chắc chỉ tiểu Phỉ Nhi mới thích cái hoa cài tóc .
Cố Doanh Chu bật : "Ông nội cảm thấy các cô gái nhỏ đều thích thứ ."
Anh là Đường Đường thích thứ , nhưng ông nội hiểu suy nghĩ của các cô gái.
Ông nội như thì còn gì nữa...
Lâm Đường: "Được ."
Nghe vẻ miễn cưỡng trong giọng của cô gái nhỏ, Cố Doanh Chu : "Nếu như em thích thì thể tặng cho tiểu Phỉ Nhi."
"Vâng."
Lâm Đường tiếp tục lật xem các món quà, khi thấy chiếc đồng hồ hàng hiệu xa xỉ trong đó, cô nhướng mày : "Cái đồng hồ mua ở cửa hàng Hữu Nghị ?"
Cố Doanh Chu khẽ xoa mày : "Ừm, ông nội kéo chạy khắp các khu mua sắm đấy."
Lâm Đường : "Ông nội với em quá!"
"Em xứng đáng nhận những thứ ." Cố Doanh Chu nghiêm túc trả lời, giọng trầm thấp: "Anh sử dụng t.h.u.ố.c phục sinh."
Sử dụng t.h.u.ố.c phục sinh?
Lâm Đường lập tức bỏ hộp đồng hồ tay xuống, trong lòng chút sửng sốt.
"Sao thể như ? Đã xảy chuyện gì?"
Đã sử dụng t.h.u.ố.c phục sinh, thể tưởng tượng tình hình lúc đó bao nhiêu nguy hiểm.
Cố Doanh Chu cũng giấu giếm, trầm giọng giải thích: "Ông nội lừa, nhưng mà bây giờ hết ."
Anh cũng bao giờ những lời qua điện thoại, vì đây là đầu tiên Lâm Đường tin tức .
"Không là ." Trong lòng cô chút sợ hãi, đó cảm thấy may mắn vì bản đưa cho Cố Doanh Chu viên t.h.u.ố.c phục sinh đó.
Vào những thời điểm đặc biệt như , nếu nhà họ Cố mất sự che chở của ông nội Cố thì e rằng sẽ gặp chút khó khăn.
Cố Doanh Chu như suy nghĩ của vợ sắp cưới, trong lòng khỏi cảm động.
Kể từ khi hai gặp , cô cũng nhắc gì đến chuyện cô cứu viện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1443.html.]
"Anh và ông nội giấu chuyện về t.h.u.ố.c phục sinh , sẽ ai chuyện liên quan gì đến em cả."
Mọi đều đạo lý hoài bích tội.
Lâm Đường gật đầu : "Vâng, nếu như yêu của em thì em mới đưa nó cho ."
TBC
Cô ngốc.
Thực thì cho dù Cố Doanh Chu là yêu của cô, nhưng nếu như đàn ông vượt qua bài kiểm tra của cô, thì cô cũng sẽ tin tưởng như .
Cố doanh thuyền ,"Là do phúc."
Lâm Đường đồng ý với những lời của .
Còn .
Không ai cũng một bạn gái hào phóng như cô .
Lúc đôi tình yêu trẻ đang chuyện, thì Lâm Vệ Quốc đến.
"Doanh Chu về ." Anh chút ngạc nhiên khi thấy Cố Doanh Chu, đó lập tức lên tiếng chào hỏi.
Người đàn ông rắn rỏi sẽ những lời dịu dàng vẻ, chỉ : "Sau cũng chú ý an của bản , đừng khiến cho Đường Đường lo lắng nữa."
Cố Doanh Chu liếc cô gái nhỏ đang bên cạnh, kiện định gật đầu : "Em sẽ."
Còn ôm vợ yêu thương lòng, thì thể xảy chuyện gì chứ?!
Lâm Đường thấy họ luôn luôn bận rộn đến nhà chơi thì trêu : "Anh Vệ Quốc, hôm nay thời gian đến đây chơi thế?"
Lâm Vệ Quốc sớm nhận lệnh thuyên chuyển, và ở nơi đóng quân cách huyện Bình Anh xa.
Lúc bình thường đều bận đến mức thời gian về nhà, hôm nay thời gian đến nhà cô , Lâm Đường quả thực cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Lâm Vệ Quốc xuống, lấy từ trong túi áo n.g.ự.c bên trái một tờ giấy ố vàng, đưa đến mặt cô : "Đường Đường, em cái ."
Lâm Đường nghi ngờ nhận lấy, theo phản xạ sờ sờ tờ giấy, cảm giác vô cùng quen thuộc.
Nó chút giống với tờ giấy trong quyển sách của cô.
Lúc cô mở , thấy những dòng chữ đó, nét mặt của cô lập tức đổi.
' Trên núi , quặng. —— Mộc Sinh. '