Một lúc lâu .
Lâu đến mức Quách Thiếu Hoa cho rằng bản c.h.ế.t chắc .
mà.
Mỗi sắp nghẹt thở, cánh tay nới lỏng một chút, đủ gian để lấy thở.
Sau đó tiếp tục siết cổ.
Cứ lặp lặp như mấy .
Sau vài như , đàn ông mới buông .
Sau đó Quách Thiếu Hoa cảm thấy thứ gì đó lạnh như băng đang chạm mặt .
"Có mày đang suy nghĩ nên trả thù như thế nào ?"
Giọng lạnh lùng vang lên bên tai , khiến cả Quách Thiếu Hoa run lên.
Anh nuốt nước miếng, cổ căng thẳng nổi đầy gân xanh.
"Không, ." Sợ đến mức nhắm c.h.ặ.t hai mắt với .
Con d.a.o găm sắc bén lượt qua mí mắt của Quách Thiếu Hoa, Đường Giai Thụy đột nhiên bật .
"Sao thế, mở mắt tao ?"
Con d.a.o găm đang dựa sát mắt , Quách Thiếu Hoa nào dám mở mắt , nước mắt chảy như suối vì sợ.
" dám, sai , đồng chí Đường, chủ Đường, thật sự sai , đừng g.i.ế.c ! Đừng g.i.ế.c mà!"
Anh luôn miệng cầu xin, vặn vẹo , một mùi tanh tưởi truyền .
Đường Giai Thụy nhíu mày.
"Kẻ kiêu ngạo như mày cũng chỉ như thôi ."
Lúc ở nhà , tên khốn kiêu ngạo lắm .
Kiêu ngạo như thể cả thế giới đều chà đạp lòng bàn chân .
Quách Thiếu Hoa sợ hãi lắc đầu: "Không , ..."
"Không ?" Trong mắt Đường Giai Thụy giống như m.á.u, vung con d.a.o găm trong tay, đ.â.m đùi Quách Thiếu Hoa.
Phụt!
Đùi của Quách Thiếu Hoa lập tức ròng ròng chảy m.á.u.
"Á..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1473.html.]
Anh kêu lên vì đau đớn, nhất thời sắc mặt trắng như tuyết.
Lúc hành hạ khác thì ha ha ha, bây giờ đến lượt hành hạ thì kêu rên đau khổ.
" sai , thật sự sai ! Cầu xin đấy, chủ Đường, hùng Đường, tha cho ..."
Đường Giai Thụy duỗi ngón tay ấn vết thương của Quách Thiếu Hoa một cái.
Lại một tiếng kêu ch.ói tai vang lên.
Trong mắt thiếu niên lập tức hiện lên sự vui mừng, ánh mắt Quách Thiếu Hoa thấy, càng cảm thấy sợ hãi hơn.
Cả run lên như một cái sàng.
TBC
Mồ hôi trán túa như mưa.
"Tha cho ! Tha cho !"
Anh sợ đến mức chỉ những lời .
Đường Giai Thụy giơ ngón tay dính m.á.u lên, tủm tỉm : "Máu của mày cũng màu đỏ , thật khiến thể tin đấy."
Quách Thiếu Hoa dám hít thở dù chỉ một chút, trong lòng sợ sẽ đ.â.m cho một nhát nữa.
Đường Giai Thụy thấy dáng vẻ sợ hãi của , khịt mũi coi thường : "Sao thế? Mày cho rằng tao sẽ g.i.ế.c mày ? Không ! Mày còn xứng để bẩn tay của tao."
Quách Thiếu Hoa thì trong lòng khẽ buông lỏng một chút.
Còn kịp thở phào thì con d.a.o găm trong tay của Đường Giai Thụy đặt lên động mạch chủ của .
"Tuy nhiên, nếu mày còn dám mang theo đến đại đội Song Sơn gây rối thêm nữa..."
Anh dùng d.a.o găm vỗ nhẹ mặt của Quách Thiếu Hoa, trong giọng mang theo sát ý mãnh liệt.
"Thì đừng trách con d.a.o của tao mắt."
Quách Thiếu Hoa vội vàng trả lời, giọng điệu hèn mọn : " dám, dám nữa, ngài cứ yên tâm, bao giờ nữa..."
Đường Giai Thụy thấy dáng vẻ của là thực sự sợ , thì dậy lau vết m.á.u d.a.o găm lên quần áo của Quách Thiếu Hoa.
"Người khiến mày thương là Đường Giai Thụy tao, báo cảnh sát thì báo, nhưng mà... A."
Thanh âm 'A' đó mang theo sự lạnh lẽo đến tận xương, nháy mắt xua tan kế hoạch trong lòng Quách Thiếu Hoa.
Đường Giai Thụy xong liền dậy rời .
Dáng gầy guộc đó ngọn đèn ven đường kéo thật dài.
Quách Thiếu Hoa lấy một cái mạng, trong lòng vẫn còn cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Anh lê cái chân thương, gian nan lết về nhà.