Từ nhỏ đến lớn ông đều là vô cùng bình tĩnh, bao giờ hoảng loạn là gì.
lúc ông cảm nhận điều .
Cảnh Dật: "Có gì mà do dự chứ, thì thôi, thì thôi."
"Đó là của , cũng là hại."
Nhà của ông thật sự quá ngốc, cũng vô cùng oan uổng .
Chuyện Trác Tĩnh gây , tại do nhà ông chịu chứ.
Nếu là ông , cách nhất là rõ ràng chuyện.
Nếu như Đường Đường đồng ý nhận bọn họ thì càng .
Nếu con bé nhận, bọ họ sẽ đối xử với con bé thật , cố gắng từ từ lấy sự tha thứ từ con bé.
Cảnh Đình lắc đầu.
"Chuyện xảy quá đột ngột, nhà họ Lâm nhất định là khó chấp nhận ."
"Còn cả Đường Đường nữa, con bé vẫn luôn cho rằng là con cái của nhà họ Lâm, đột nhiên với nó, nó là nhà họ Lâm mà là con của khác, thì con bé như thế nào?"
Người đàn ông thở dài một , : "Chuyện chúng cần bàn bạc kỹ hơn."
Ông cũng nhận con gái ruột của , nhưng mà cảm xúc của con bé mới là điều quan trọng nhất.
Vì thể vội vàng !
TBC
"Anh lý." Cảnh Dật tỏ vẻ tán thành.
Ông tức giận vuốt tóc, : "Phiền phức quá , đầu óc của vị đồng trí Trác đó quả thật vấn đề! May mà cả ly hôn với bà , nếu cũng bà còn sẽ gây chuyện rắc rối gì nữa."
Nhắc đến đây, giọng của Cảnh Dật đổi, mặt giấu vẻ tò mò hỏi: "Anh cả, ... ý định cưới vợ nữa ?"
Vẻ mặt của Cảnh Đình vô cùng bình tĩnh : "Không."
Câu trả lời vô cùng gọn gàng dứt khoát.
Cảnh Dật cũng cảm thấy ngạc nhiên chút nào.
Năm đó, cả cũng lập gia đình, nhưng do cha thúc giục nhiều quá, nên cưới Trác Tĩnh để cho lỗ tai yên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1476.html.]
Ngần năm nay, ngoài trừ đứa cháu gái Nhiễm Nhiễm thì ông tùng thấy dáng vẻ dịu dàng của cả , hẳn sẽ thêm một thể khiến ông thấy vẻ mặt đó nhỉ.
Ông mong là đứa cháu gái Đường Đường thể về nhà sớm một chút.
Cho dù về thì cũng gọi ông một tiếng chú hai cũng !
-
Lâm Đường suy nghĩ của hai đàn ông ở nhà họ Cảnh, cô mới nhận một nhiệm vụ công tác.
"Đi Cẩm Thành?! Một cháu?"
Dương Lão thở dài một : "Cháu cũng bộ phận của chúng mới nhận một nhiệm vụ mới, nhân lực thực sự đủ, việc chế tạo khung cũng quan trọng, cháu là xúc tiến chính của dự án , mấu chốt bên trong..."
Lâm Đường chỉ là chút kinh ngạc, cũng là , Dương Lão giải thích nhiều như thì vội vàng : "Cháu ."
Dương Lão sửng sốt hỏi: "Cháu cần bàn bạc với nhà một chút ?"
"Không cần ạ, nhà cháu luôn ủng hộ công việc của cháu."
"Vậy , phiền cháu một chuyến, việc ăn ở sẽ do nhà máy bộ chi trả, cháu nhớ chú ý an đường là ."
Sau khi xong, Lâm Đường trở về đại đội Song Sơn một chuyến.
Lý Tú Lệ tin con gái Cẩm Thành một thì cảm thấy vô cùng lo lắng, : "Con một ? Sao thể để một cô gái nhỏ như con một như ? Sao thể lo lắng ."
"Không , nơi nào nhiều như chứ, hơn nữa con mà vẫn khiến cha thấy lo lắng ? Mọi đừng lo nữa, con sẽ an về." Lâm Đường an ủi.
Nói thì như nhưng ai thể thực sự yên tâm chứ?
Lâm Lộc bước đến hỏi: "Đường Đường, nếu để cha với con?"
"Mẹ cũng ."
Bốn em Lâm Chí Thành cũng ầm ĩ.
Bốn cặp mắt sáng như bốn cái bóng đèn.
"Con!!!"
"Con cũng !"
"Còn con!!"...