Cảnh Đình trông cao, ông liếc mắt một cái thấy cô gái nhỏ trông vô cùng xinh .
như những gì mà Cảnh Dật và Cảnh Trạch , con bé thực sự giống hệt ông .
Ông cũng thể chính xác , nhưng khiến ông cảm thấy quen thuộc.
Thấy Lâm Đường đang trái giống như đang tìm ai, Cảnh Đình kìm nén cảm xúc trong mắt. nhấc chân về phía Lâm Đường.
"Cháu là Lâm Đường ?" Ông lên tiếng hỏi.
Lâm Đường chút kinh ngạc đàn ông cao lớn, chắn hết ánh sáng mặt cô .
Sau khi câu hỏi của đàn ông, cô khó hiểu hỏi: "Là cháu, xin hỏi chú là?"
Khóe miệng Cảnh Đình khẽ nhếch lên, đôi mắt cụp xuống, khiến cho vẻ mặt của ông trở nên dịu dàng hơn.
"Chú là Cảnh Đình, là bố của Cảnh Trạch và Cảnh Nhiễm, hôm nay Hoan Hoan việc bận nên bảo chú đến đón cháu."
Vừa , ông vươn tay cầm lấy chiếc vali trong tay của Lâm Đường.
Cảnh Hoan:??!
"Hả? Là ạ, thật ngại quá, phiền chú ạ." Lâm Đường chút hổ sờ sờ ch.óp mũi.
Thật sự là đàn ông là một vị lãnh đạo nắm quyền cao chức trọng, bận trăm công ngàn việc mà.
TBC
Cô khẽ liếc Cảnh Đình một cái.
Chỉ thấy khuôn mặt của đàn ông trông trai, khóe mắt và đuôi lông mày đều toát lên vẻ lạnh lùng, thể thấy đây là một vị lãnh đạo thời của chủ tịch Mao.
Mà chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn ông đang mặc chứng thực suy đoán của cô.
Từ khuôn mặt cũng tuổi tác của ông , toát một cỗ khí thế bất phàm, khiến khác dám khinh thường.
Tóm ...
Không đơn giản!
Cảnh Đình: "Không quấy rầy gì cả, xe ở bên ngoài."
Người đàn ông dẫn đường, Lâm Đường theo phía .
Cẩm Thành hiện đang là thành phố công nghiệp hàng đầu của Trung Quốc, nhà ga chật ních .
Dáng Cảnh Đình cao lớn, khí thể uy nghiêm khiến khác dám đến gần, Lâm Đường ông che chở cẩn thận, nhanh ch.óng rời khỏi nhà ga.
Ra khỏi nhà ga, xung quanh vắng vẻ, đông đúc lắm.
Cảnh Đình chỉ phía bên đường: "Chú để xe ở đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1479.html.]
Lâm Đường qua, thấy một chiếc xe ô tô vô cùng khí phách trông vô cùng bắt mắt.
Chính là chiếc xe , cô nghĩ.
mà cần ... trịnh trọng như ?
Trong lòng cô thầm nghĩ, theo ông .
Hai im lặng đến chỗ để xe.
Khi đến gần chiếc xe, Cảnh Đình cũng mở cửa xe, cũng lên xe...
Mà là sang một bên khác.
Lâm Đường còn kịp phản ứng thì thấy ông dắt một chiếc xe đạp đến mặt .
emmm, ừm?
Đây là... Xe?!
Xe đạp, ừm, cũng thể coi như xe nhỉ.
Cảnh Đình thấy cô gái nhỏ sững tại chỗ thì giọng điệu khó hiểu hỏi: "Sao thế?"
Lâm Đường nhanh ch.óng lấy tinh thần, : "Không gì ạ."
Cảnh Đình thở phào nhẹ nhõm, bình tĩnh : "Đi thôi, chú đưa cháu đến nhà khách."
"Vậy thì phiền chú Cảnh ." Nói xong cầm lấy chiếc vali, nhảy lên ghế của chiếc xe đạp.
Cảnh Đình thấy cách xưng hô xa lạ thì đôi mắt chút lóe lên, trong lòng ông lên lời là cảm giác gì.
Trong lòng chua xót, đắng chát.
Còn chút buồn bã.
Sự chán ghét đối với Trác Tĩnh càng nhiều hơn.
"Cháu ở nhà khách một cảm thấy sợ ?"
Lâm Đường thì sửng sốt, đó : "Không sợ ạ, nhà khách đều là đồng chí cách mạng, cho nên gì sợ ạ."
"Nếu sợ thì thể đến ở nhà của chú, chị họ của Nhiễm Nhiễm cũng ở nhà, hai đứa trạc tuổi , chắc là thể chơi cùng ." Giọng của Cảnh Đình mang theo một chút mong đợi.
"Cảm ơn chú Cảnh." Lâm Đường trả lời.
Cô cũng trực tiếp đồng ý, mặc dù Cảnh Đình cảm thấy thấy thất vọng, nhưng cũng như những gì mà ông dự kiến .
Cô gái nhỏ ngoài một lòng cảnh giác là điều !