Sau khi đến nhà khách và xong thủ tục nhận phòng, Lâm Đường lấy nước tương mà hai em nhà họ Cảnh đặc biệt nhờ mang về khỏi vali.
"Chú Cảnh, hai Cảnh và Nhiễm Nhiễm nhờ cháu mang ít nước tương của đại đội cháu về cho chú, nó ngon lắm, hy vọng chú sẽ thích."
Cảnh Đình đưa tay nhận lấy, giọng càng dịu dàng hơn.
"Vất vả cho cháu , thấy đói ? Chú đưa cháu ăn nhé? Chú một cửa hàng thức ăn tệ."
Lâm Đường: "... Cháu gửi một bức điện tín cho gia đình ."
"Cháu bưu điện ở đúng ? Để chú đưa cháu đến đó, khi gửi điện tín xong chú đưa cháu ăn cơm, Hoan Hoan lỡ hẹn với cháu, dù chú cũng con bé bù đắp một chút." Cảnh Đình chuyện vô cùng tự nhiên.
Một bên khác, Cảnh Hoan mới húp một ngụm canh hắt xì một cái, nước canh lập tức phun ngoài...
Người đang đối diện là yêu mới xác định quan hệ của cô .
"!!!"
TBC
Thôi xong, xem mắt thêm một nữa.
Đầu óc của cô chút trống rỗng, trái tim cô lạnh lẽo.
Người thanh niên chậm rãi lấy một chiếc khăn tay , đầu tiên là lau vết bẩn cằm của Cảnh Hoan, đó gấp khăn để lau vết bẩn .
"Liên tục hắt xì, đây là dấu hiệu của việc cảm lạnh, lúc về sẽ kê cho em một loại t.h.u.ố.c, cho em đề phòng cúm."
Người đàn ông đúng lúc là một bác sĩ.
Cảnh Hoan ngơ ngác gật đầu : "Vậy thì phiền ."
Người thanh niên khẽ mỉm : "Không phiền gì cả, chăm sóc yêu của là một điều vô cùng bình thường."
Lại bên phía Lâm Đường.
Cô từ chối mấy . nếu từ chối nữa thì chút mất lịch sự.
"Vậy thì phiền chú ạ."
Sau khi đến bưu điện gửi một bức điện báo xong, Lâm Đường theo Cảnh Đình một căn nhà.
"Chỗ là?" Lâm Đường kinh ngạc.
Bây giờ còn dám mở nhà hàng tư nhân ?!
Cảnh Đình thấu suy nghĩ trong đầu của cô gái nhỏ, trong giọng mang theo ý : "Quy tắc ở cũng ngoại lệ, gì đáng ngạc nhiên cả."
Lâm Đường gật đầu.
Đầu bếp là một đàn ông cái bụng tròn vo, khuôn mặt rõ ràng mang vẻ nhân hậu nhưng mặt lấy một nụ .
Sau khi gọi món xong, đàn ông đó cũng trả lời mà thẳng trong bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1480.html.]
Lâm Đường cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Thái độ phục vụ như mà việc kinh doanh vẫn thì tay nghề nấu nướng của chắc .
Những lời tiếp theo của Cảnh Đình chứng thực cho suy đoán của Lâm Đường.
"Tính cách của đầu bếp Cảnh là như đấy, nhưng tay nghề nấu nướng của ông tuyệt, ông là đồ của đầu bếp hoàng gia trong cung của vương triều , đợi lúc nữa cháu thể ăn thử xem."
Hai mắt Lâm Đường sáng lên.
Đầu bếp hoàng gia?
Lần cô lộc ăn ?
"Vậy thì cháu ăn nhiều một chút , cháu dựa của chú Cảnh ."
Cảnh Đình nhẹ : "Nếu cháu ở đây lâu hơn một chút, chú sẽ dẫn cháu mấy chỗ ăn ngon khác."
Lâm Đường mỉm ,"Vâng ạ."
Một lúc , đầu bếp bụng phệ bưng các món ăn lên.
Còn đến gần, ngửi thấy một mùi thơm hấp dẫn .
"Thơm quá."
Nghe , Cảnh Đình chủ động giới thiệu: "Đây là món ngó sen nhồi gạo nếp hoa quế, mấy cô gái nhỏ đều thích ăn, cũng ngọt lắm."
Ông hỏi thăm khẩu vị của Đường Đường, con bé thích ăn đồ ngọt giống như .
Lâm Đường từng ăn món ở tương lai, nhưng mà nó hấp dẫn như .
Nó chỉ hương vị hấp dẫn, mà còn trông vô cùng bắt mắt.
Cảnh Đình cầm đũa gắp cho Lâm Đường một miếng, : "Ăn , cần khách sáo."
"Cảm ơn chú Cảnh, chú cũng ăn ạ."
Lâm Đường lễ phép gắp cho ông một miếng.
Cảnh Đình giật .
Cụp mắt xuống miếng ngó sen nhồi gạo trong bát, ánh mắt ông lóe lên vô vàn những cảm xúc khó .
Chưa từng gắp đồ ăn cho ông .
Không ngờ đầu tiên là cô bé vốn là đứa con gái cưng của ông gắp cho.
"... Cảm ơn." Giọng lạnh lùng của Cảnh Đình mang theo một âm thanh rung động khó thể nhận .