Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1482

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:56:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Đình cảm thấy tủi cho Lâm Đường.

Nhất là nhớ đến Trác Tĩnh còn là ruột của con bé, trong lòng ông càng cảm thấy chua xót hơn.

"Xin , liên lụy đến cháu ."

Lâm Đường cũng thèm quan tâm, cô bao giờ để ý đến suy nghĩ của xa lạ cả.

Có thể gặp còn , quan tâm mấy đó gì?!

"Không ạ, cháu để chuyện trong lòng , chú Cảnh cũng đừng để ý gì."

mà, bố của hai Cảnh và Nhiễm Nhiễm ly hôn , cô cũng .

Cảnh Đình nhận thấy sự khác thường nào trong giọng điệu của Lâm Đường, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn.

"Ừm, chú sẽ để bà xuất hiện thêm một nào mặt cháu nữa ."

Đáy mắt của ông sâu thẳm, bên trong chứa đầy sự tàn nhẫn. ... Chuyện nhà họ Thích, cũng đến lúc thu lưới !!

Sau khi đưa Lâm Đường về nhà khách, Cảnh Đình đạp xe về nhà.

Cảnh Dật thấy cả đang chiếc xe đạp mà 800 năm qua từng sờ đến thì cằm đều sắp rụng xuống đất .

Bàn chân run lên một chút, ông vội vàng hỏi: "Anh cả, thấy Đường Đường ? Sao ? Có con bé giống ? Giờ con bé đang ở ?"

Cảnh Đình xuống ghế sô pha, biểu cảm mặt cũng đổi, nhưng cả toát một chút thở vui vẻ.

"Gặp ."

Con bé lớn lên giống như những gì ông từng tưởng tượng!

-

Lâm Đường ở Cẩm Thành nửa tháng, khi xong việc liền chuẩn về nhà.

về Cảnh Đình đặt , vẫn là vé giường .

Không những , ông còn đưa Lâm Đường đến ga tàu, còn nhờ bạn bè đang việc xe lửa chăm sóc cô thì mới cảm thấy yên tâm.

"Trên đường nhớ chú ý an , khi nào thời gian đến Cẩm Thành chơi nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1482.html.]

Lâm Đường cảm động sự tiếp đón nhiệt tình của Cảnh Đình, cô : "Vâng ạ, mấy ngày nay phiền chú Cảnh ạ, chú đừng lo cho hai Cảnh và Nhiễm Nhiễm, hai họ ở đại đội Song Sơn sẽ cả thôi. '

Cảnh Đình cô hiểu lầm nhưng cũng thêm gì cả, ông gật đầu : "Ừm."

Nhìn bóng dáng của cô gái nhỏ khuất dần, trong mắt đàn ông lộ chút nỡ.

Không bao giờ mới thể gặp .

Chuyến về cũng giống như lúc đến Cẩm Thành, liên tục mấy ngày mấy đêm, cuối cùng Lâm Đường cũng trở về huyện An Bình.

Đặt chân lên mảnh đất quê hương, cô cảm thấy lòng như lắng đọng .

Sự rung lắc của xe lửa cũng biến mất hơn nửa.

Vừa khỏi nhà ga, Lâm Đường thấy một đàn ông trẻ tuổi tán cây cách đó xa.

Anh thản nhiên băng ghế của xe đạp, đôi chân dài cong lên, ánh mắt về phía lối .

Đợi đến khi thấy đợi xuất hiện, trong đôi mắt lạnh lùng đó chợt hiện lên ý dịu dàng.

Sắc mặt lạnh lùng giống như tia sáng mặt trời xuyên qua từng đám mây, lộ dấu vết của những tia sáng nhiều màu sắc, cho thứ xung quanh như rực rỡ hơn.

"Vất vả cho em , chào mừng em về nhà." Cố Doanh Chu nhận lấy vali từ trong tay của Lâm Đường.

"Em ch.óng mặt quá." Lâm Đường lẩm bẩm .

Cố Doanh Chu bất đắc dĩ : "Lên xe , đưa em về nhà, về đến nhà ngủ một giấc là hết ."

Lâm Đường cảm thấy cả đều nhức mỏi, xe nữa, : "Không xe , chúng một lúc nhé, thắt lưng của em đau quá."

"Được."

Cố Doanh Chu đặt vali lên ghế , một tay giữ, một tay dắt xe đạp.

"Chuyến ?"

Lâm Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m đ.ấ.m thắt lưng, câu hỏi của thì : "Khá , em ăn nhiều món ngon, chụp nhiều ảnh, phiền giúp em rửa ảnh ."

Cố Doanh Chu : "Cái thì gì mà phiền phiền, đây là vinh hạnh của ."

"Không gặp chuyện gì ở bên đó chứ?" Anh hỏi.

TBC

 

Loading...