Đường Giai Thụy đầu Lâm Đường thật kỹ, đó mới : "Đi thôi."
Nói xong, dừng một chút, đó mới xoay rời .
Cũng đầu .
Hai tay rũ xuống bên nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, hai mắt đỏ hoe.
Người thanh niên thấy cô gái vẫn ở chỗ cũ, đột nhiên mở miệng : "Đồng chí nữ vẫn ở đó, mấy câu chào tạm biệt , mấy năm cũng sẽ ."
Ánh mắt Đường Giai Thụy run rẩy kịch liệt.
"... Không cần, nhanh lên."
Giọng cực kì khàn đặc.
Người thanh niên thấy dáng vẻ của thì cũng khuyên nữa, cả hai nhanh ch.óng rời .
Lâm Đường theo bóng dáng Đường Giai Thụy rời , cô thở dài, trở về nhà. ... Mong rằng Đường Tiểu Thụy lên đường suôn sẻ!
-
Đầu tháng 11, đại đội Song Sơn chào đón vài phận đặc thù.
Những nào nấy đều vô cùng gầy gò.
Ánh mắt họ đờ đẫn, một tia sáng, tinh thần sa sút, chất liệu quần áo họ nhưng rách tung toé...
Rõ ràng là khác xé rách.
Có đầu còn vết thương, thì thương mặt... Vừa là t.r.a t.ấ.n nhiều.
Lâm Phúc tiếp nhận những từ trong huyện, tư liệu của những , mặt ông tràn đầy phức tạp.
"Lão Vương, chầm chậm một chút."
Lão Vương: "Được."
Xe bò một lúc.
Ùng ục!!
Bé gái trong lòng một phụ nữ trẻ đưa tay che bụng, làn da lộ màu trắng bệch khỏe mạnh.
Người đàn ông gãy chân bên cạnh phụ nữ, đang chìm đắm trong suy nghĩ của thì tiếng bụng kêu ùng ục đ.á.n.h thức.
Trong lòng đàn ông đau đớn, nước mắt suýt chút nữa kìm rơi xuống.
"Bé cưng, con nhịn thêm chút nữa, đợi lát nữa sẽ đồ ăn..." Anh với con gái.
Hình như là lâu uống nước, giọng đó đặc biệt thô và khàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1486.html.]
Người phụ nữ thì nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Đợi lúc nữa?
Đợi lúc nữa cũng đợi họ sẽ là gì .
Bé gái thấy , vươn tay lau nước mắt cho của , cũng : "Mẹ, con chỉ thấy đói một chút thôi, đợi lúc nữa là sẽ thấy đói nữa, đừng , mà con cũng ..."
Sự hiểu chuyện của cô bé khiến xe bò cảm thấy chua xót.
Lâm Phúc thấy cảnh thì trong lòng chút nỡ.
Lấy từ trong lòng một cái bánh bao đưa cho cô bé.
"Cháu ăn ."
Chiếc bánh bao là ông mua cho cháu trai.
Bé gái chiếc bánh bao trắng mềm mặt, nuốt nước bọt ừng ực, cầm dám cầm.
Người đàn ông trẻ tuổi khó khăn mở mắt : "Đội trưởng..."
Lâm Phúc nhét bánh bao tay đàn ông, : "Người lớn thể nhịn , nhưng trẻ con chịu nổi, đừng khách sáo, để đứa bé ăn ."
Trong những là phần t.ử giới trí thức, là hoạ sĩ, là giáo sư đại học, cũng kinh doanh ...
TBC
Nếu ở quá khứ, nào là nhân vật tiếng tăm.
Cũng là do thời thế đổi nên cuộc sống của họ mới khó khăn một chút, tương lai cũng sẽ như thế nào .
Ông mặc kệ những khác như thế nào, nhưng để ông bắt nạt những phần t.ử của giới trí thức, ông .
Hành động của Lâm Phúc khiến những xe bò khỏi cảm thấy xúc động.
Mỗi một đôi mắt vẩn đục đều hiện lên một chút ánh sáng.
Một ông lão vẫn luôn im lặng trong góc đột nhiên mở miệng hỏi: "Ông sợ gán tội ?"
Lâm Phúc sửng sốt.
Nhận ông lão đó đang chuyện với , ông trả lời: "Có gì sợ? Lòng trung thực sợ những thứ mờ ám đó."
Hơn nữa, phía cũng rằng cho lòng đúng .
Người đàn ông đó sững sờ, đó lập tức nở nụ .
Cất giọng to.
Không ai ông đang cái gì, nhưng đều cảm giác như tinh thần của ông đổi.
Những khác cuộc chuyện của hai họ, đôi mắt cũng bừng sáng lên.