Chỉ lo cho Xú Đản, quan tâm đến bọn chúng.
Lâm Đường ngẩn .
Thiên vị?
Cô chỉ , cũng gì, chỉ thấy tiểu Chí Hiên vui đẩy Nữu Nữu một cái.
"Không thiên vị! Chị gái hư, cô nhỏ, chị hư!" Lâm Chí Hiên đanh mặt , mặt tỏ vẻ vui .
Thằng bé nhỏ hơn Nữu Nữu, dáng cũng nhỏ nhắn, sức lực cũng lớn, vì Lâm Phỉ đẩy cũng xê dịch chút nào.
Ngã thì ngã nhưng cô nhóc là sĩ diện.
Lâm Phỉ thấy em trai thì trong lòng cảm thấy buồn, trực tiếp bật .
"Hu hu..."
Miệng của con bé bĩu , vùi mặt lòng của Lâm Thanh Thủy, vô cùng thương tâm.
Hai mắt Lâm Chí Hiên trợn tròn.
Nắm c.h.ặ.t lấy tay cô nhỏ, khuôn mặt ngơ ngác.
"Khóc, ..." Thằng bé Lâm Đường, bây giờ.
Lâm Chí Thành và Lâm Chí Hiên cũng hiểu , cũng tại em gái đột nhiên bật .
"Con gái đúng là rắc rối!" Lâm Chí Minh chê bai em gái .
Mặc dù giọng điệu tỏ ghét bỏ nhưng trong mắt chút lo lắng.
Lâm Chí Thành cũng thấy khó hiểu.
TBC
"Đâu là đứa trẻ ba tuổi nữa, gì mà chứ, tiểu Phỉ Nhi, em cũng quá yếu đuối đấy!"
Thằng bé cũng hài lòng khi em gái cô nhỏ thiên vị.
"Cô nhỏ thiên vị chỗ nào, nếu thiên vị thì cũng thiên vị em nhiều hơn, em như sợ cô nhỏ đau lòng , em là con sói mắt trắng mà bà nội thường đến đấy chứ..."
Thằng bé dứt lời, Lâm Phỉ lập tức nín , tức giận về phía Lâm Chí Thành.
"Em là sói mắt trắng!" Giọng của cô bé mang theo chút nức nở.
"Thế em cái gì?"
Lâm Phỉ cẩn thận nghĩ lý do , nhưng khi suy nghĩ một lúc lâu cũng nhớ tại .
Cô gái nhỏ nghiêng đầu một lúc.
Nhảy xuống khỏi đùi của Lâm Thanh Thủy, chạy đến mặt Lâm Đường.
Cúi đầu : "Cô nhỏ, con xin , con cô thiên vị , con cũng cô... Cô đừng ghét con nhé..."
Sợ cô nhỏ sẽ thích nữa, nước mắt cô bé lã chã rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1491.html.]
Lâm Đường bất đắc dĩ mỉm .
"Cô ghét con!"
Sau khi lau nước mắt cho cháu gái nhỏ, cô dịu dàng .
"Cô ý của con, con đang cho rằng cô nhỏ chỉ đặc biệt chú ý đến tiểu Chí Hiên mà quan tâm đến mấy đứa ?"
Lâm Phỉ Lâm Đường mấy cái, thấy cô nhỏ giống như cũng tức giận, mới yên tâm.
Gật đầu.
"... Vâng ạ."
Lâm Đường xoa mái tóc ngắn của tiểu Phỉ Nhi : "Không , cô cũng quan tâm lắm."
Cô duỗi tay , đặt mặt Lâm Phỉ.
"Con thấy ngón tay của cô , đều dài ngắn đúng ?"
Lâm Phỉ gật đầu,"Thấy ạ."
Lâm Đường: "Mười ngón tay đều điểm mạnh riêng của , càng đừng đến lòng ."
Cô cũng bản thiên vị ai , bởi vì ai thể rằng bản bao giờ thiên vị ai hơn .
Chí Hiên vô cùng ngoan ngoãn, cũng thích chuyện, vô cùng thích bám lấy cô, cô quả thật là quan tâm thằng bé nhiều hơn một chút.
bốn đứa trẻ trong nhà, cô cũng đối xử bình đẳng như .
"Cô nghĩa vụ đối xử với mấy đứa như thế nào, cho dù cô thật sự thiên vị Chí Hiên, cũng là do bản cô quyết định, liên quan gì đến mấy đứa cả, hiểu ?" Lâm Đường .
Nụ của cô dịu dàng, nhưng nụ đó mang theo cảm cảm giác khiến thể bình tĩnh trở .
Cả Lâm Phỉ cứng đờ , ngoan ngoãn gật đầu : "... Con hiểu ."
Lâm Đường thấy cô bé nhớ kỹ, vô cùng hài lòng gật đầu.
Cô về phía ba bé.
Mấy em Lâm Chí Thành vội vàng gật đầu.
"Bon con rõ !"
Lý Tú Lệ thấy cảnh thì trong lòng âm thầm gật đầu.
Phải như !
Tránh để mấy đứa trẻ trong nhà chiều quá sinh hư.
"Đường Đường đúng! nên như từ lâu ."
Nói xong, bà nghiêm mặt chằm chằm mấy đứa bé trong nhà.