Tần Tố Khanh nhớ đến Lâm Đường, hốc mắt tràn đầy nước. ... Cô thực sự nhớ những ngày tháng chuyện trời đất cùng Đường Đường.
Tần Dân Sinh húp một ngụm cháo, mùi thơm nồng đặc trưng của cháo khiến cả ông cảm thấy vô cùng thoải mái.
"Trước đây từng nghĩ đến uống cháo cũng thể cảm thấy thoải mái như ."
Những lời cảm thán cũng chỉ riêng một ông .
Từ giàu về nghèo khó, nhà họ Tần thể thích ứng với cuộc sống như bây giờ thật sự là khó khăn.
Trước đây Tần Kiều Mộc cứ cách mấy ngày đều đòi ăn thịt, nhưng từ lúc đến trang trại đều còn nhắc đến nữa, cả giống như đột nhiên trưởng thành .
Bây giờ vẻ mặt thằng bé tràn đầy sự vui vẻ uống cháo.
Hình ảnh khiến Tần Dân Sinh và Phùng Tuệ mà cảm thấy đau lòng.
Phùng Tuệ gắp một đũa dưa chua to cho Tần Kiều Mộc, tràn đầy quan tâm hỏi: "Đừng chỉ ăn mỗi cháo, ăn chút dưa chua nữa, dưa chua do chị Đường Đường của con gửi đến vị ngon."
Tần Kiều Mộc thích ăn nước tương của nhà máy nước chấm lắm, đây ở nhà cũng ít chấm nó.
Tần Tố Khanh thuyết phục thằng bé: "Em thử ăn , ngon đấy, ăn cùng với cơm càng ngon hơn."
Tần Kiều Mộc cũng lời ăn thử một miếng.
Không giống vị mặn như trong ấn tượng của .
Vừa cay thơm, ăn ăn tiếp.
Hương vị thật tuyệt vời.
Tần Tố Khanh thấy em trai thích ăn, nháy mắt với thằng bé.
"Ngon đúng ?"
Tần Kiều Mộc gật đầu : "Rất ngon."
Sau khi cả nhà họ ăn cơm xong, Tần Dân Sinh cầm lấy t.h.u.ố.c lá ngoài tìm đến để dựng rào và xây giường đất.
Tần Kiều Mộc ngoài nhặt củi, Phùng Tuệ và Tần Tố Khanh ở trong nhà khâu áo bông.
Điều kiện ở trang trại kém, ít nơi nối điện.
Gia đình của họ bắt đến đây, phận 'đặc thù', vì điều kiện trong nhà tất nhiên là tồi tàn.
Tần Tố Khanh thấy trong phòng chút tối, : "Mẹ, nếu chúng thắp thêm một ngọn đèn , quá tối cũng cho mắt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1497.html.]
TBC
Phùng Tuệ lắc đầu : "Không cần , một ngọn đèn là , dầu hỏa nhiều, tiết kiệm một chút, nếu sống như thế nào..."
Tần Tố Khanh cũng những lời của Phùng Tuệ đúng, cô mím môi, cũng khuyên nữa.
"Vâng ạ."
Phùng Tuệ mỉm .
"Đường Đường gửi nhiều bông, sẽ để dành một ít để cho con và Kiều Mộc một đôi găng tay..."
"Nghe mùa đông ở đây lạnh, nhiều nứt nẻ chân và tay do giá rét, một khi nứt nẻ thì cứ mỗi mùa đông sẽ để di chứng như , chỗ thương sẽ đau ngứa, trường hợp nặng hơn thì vết thương sẽ vỡ , hai đứa chú ý bảo vệ tay chân nhé."
Tần Tố Khanh ngoan ngoãn gật đầu.
"Con rõ !"
-
Lúc vật tư giao đến trang trại, sự nghiệp của Lâm Đường đang trong giai đoạn thăng hoa.
Trong chuyến đến Cẩm Thành , cô giải quyết vấn đề quan trọng trong việc sản xuất khung .
Tổ chức vì thưởng cho sự đóng góp của Lâm Đường, chấp nhận đơn xin gia nhập Đảng của cô thời hạn.
Lúc Lâm Đường nhận thư thông báo, trong lòng chút vui mừng.
Cuối cùng cũng đợi ngày !
Dương Lão : "Chúc mừng Tiểu Lâm! Sau cháu chính là thuộc tổ chức, mong rằng cháu sẽ tiếp tục cố gắng, phấn đấu trở thành thành viên chính quy càng sớm càng ."
Lâm Đường vui vẻ cầm lấy tài liệu : "Cháu sẽ cố gắng."
Vẻ mặt Kiều Thành tỏ ghen ghét.
" thấy chuyện cô đều vô cùng suôn sẻ..." Anh thở dài cảm thán.
Năm đó xin gia nhập Đảng đều xếp hàng, đó thẩm tra chính trị, đợi hơn hai năm mới trở thành thành viên dự , giống như Lâm Đường, chỉ mất nửa năm trở thành thành viên dự .
Thật là tức c.h.ế.t khác!
Anh chính là cái khác đó.
Lâm Đường bày biểu cảm khiêm tốn, cảm ơn tổ chức coi trọng, : "Cảm ơn sự tín nhiệm của Tổ chức, sẽ chăm chỉ cố gắng việc."
Khóe miệng Kiều Thành giật giật, khuôn mặt phồng lên như cá nóc, đầu việc.