Bắc Kinh.
Người nhà họ Cố đang chuẩn đồ đạc để đến huyện An Bình.
Tất cả đều vô cùng vui vẻ thu dọn đồ đạc, chỉ Mao Uyển nhúc nhích gì ghế sô pha, thèm xoay một cái.
Thậm chí còn tham gia chủ đề .
Nguyễn Thư cũng phớt lờ bà .
Thấy ai để ý đến , Mao Uyển càng thêm vui.
"Mọi đều hết ? Không quan tâm gì đến công việc ? Chỉ là tham gia hôn lễ thôi mà, cần như ?"
Nhìn thấy dáng vẻ coi trọng của nhà họ Cố, bà nhịn vài câu khó .
Lúc Dương Huy nhà bà kết hôn, trong nhà cũng nhiệt tình như .
Nguyễn Thư âm thầm trợn trắng mắt, vươn tay vuốt bộ lông mềm mại của con mèo đen béo trong lòng , dáng vẻ thản nhiên.
"Đối với một thì cần như , nhưng đối với một thì xứng đáng như ." Bà .
Cố T.ử Bình mỉm ngoan ngoãn, thoạt dường như chút chế giễu nào.
" , ông nội cũng đấy, qua cũng thể thấy đến mức nào, chị Đường Đường đáng giá."
Ánh mắt thằng bé trong veo, giống như đang kháy khác chút nào, khiến Mao Uyển tức lên lời.
Mao Uyển ngoài nhưng trong : "Miệng của T.ử An càng ngày càng ăn ."
TBC
Cố T.ử Bình khiêm tốn : "Cảm ơn bác hai khen ạ, cháu sẽ cố gắng hơn nữa."
lúc , ông nội Cố từ trong thư phòng .
"Đang gì thế?" Ông thuận miệng hỏi.
Nguyễn Thư đặt con mèo cưng xuống , dậy đỡ Cố Luật xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1502.html.]
"Em dâu hai đang chúng đến mức cùng đến huyện An Bình , con và T.ử An đang trả lời câu hỏi của em ."
Bà sống bình dị, bao giờ thêm mắm dặm muối gì.
Cố Luật hừ một tiếng, ánh mắt như hổ về phía Mao Uyển, ánh mắt bằng phẳng yên lặng nhưng lộ vẻ uy h.i.ế.p.
Ánh mắt đó rơi Mao Uyển, cả bà lập tức cứng đờ, dám nuốt nước miếng.
Ông nội Cố thu hồi ánh mắt, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng tràn đầy nghiêm khắc.
"Chúng đến lễ đính hôn của Doanh Chu , nên ngày kết hôn thể , nhà họ Lâm là hiểu lý lẽ, nhưng nhà họ Cố chúng cũng thể bắt nạt khác ."
Sau khi xong những lời , ông thêm: "Bố coi trọng cô cháu dâu Đường Đường ! Vợ của thằng hai, chút lời dễ thì cần , bố thích ."
Mao Uyển vô cùng nhát gan khi mặt ông nội Cố, bà cố nặn một nụ gượng, : "Vâng ạ, con sẽ lắm mồm nữa ạ."
Nguyễn Thư để ý đến bà , bà về phía Cố Luật, thiết : "Bố, chúng sẽ mất nhiều thời gian để đến huyện An Bình, sức khỏe của bố thể chịu ?"
Vẻ mặt nghiêm nghị của ông nội Cố dịu : "Được, thể chứ, sức khỏe của bố lắm."
Nghĩ đến lão Nguyễn, ông : "Khẳng định hơn nhiều lão Nguyễn."
Từ thương đó, ông Doanh Chu cho uống loại t.h.u.ố.c gì, sức khỏe đều hơn nhiều.
Trong lòng Nguyễn Thư âm thầm ha ha khi thấy bố chồng lén lút so sánh với bố .
ngoài miệng : "Đây là chuyện hiển nhiên, bố con quá lười tập thể d.ụ.c, giống bố ngày nào cũng chăm chỉ tập luyện, đợi khi nào chúng đến huyện An Bình, nhờ bố ông một chút."
Ông nội Cố những lời của con dâu thì vui vẻ, nhưng mặt tỏ bình tĩnh : "Con cứ yên tâm."
Những bạn quen nhiều năm nay cũng chỉ còn mấy , lão Nguyễn sống thật đấy...
Có cãi mới thì cuộc sống mới thú vị !
Nguyễn Hoa Huy còn rằng 'kẻ thù đội trời chung" của ông sắp đến, lúc ông đang bận theo bà ngoại Nguyễn trang trí phòng cưới.
"Ông nó, ông cảm thấy màu sắc của giấy dán tường quá đơn giản ?!" Bà Nguyễn chút bối rối giấy dán tường màu vàng nhạt.