Cố Doanh Chu khẽ nhíu mày : "Bà chuyện gì, còn nhiều cơ hội lắm."
Bà lão cháu ngoại thích những lời như , cũng dựa theo lời của cháu ngoại : "Được , còn nhiều cơ hội ."
Cố Doanh Chu tạm thời vẫn nhận tin tức chính xác khi nào ông nội Cố và những khác sẽ đến, vì trả lời chút chung chung.
"Ông nội của con cũng là đến , lúc con gọi điện thoại thì ông nội con xử lý một công việc còn đọng ."
Ông nội Cố đang nắm giữ chức vụ cao, công việc trong tay cũng nhiều, việc rời khỏi Bắc Kinh là chuyện dễ dàng như .
Bà Nguyễn : "Điều đó là chuyện hiển nhiên."
Nguyễn Hoa Huy bưng canh gừng nhà, thuận miệng hỏi: "Ai đến?"
Bà Nguyễn hiệu cho Cố Doanh Chu để tạm thời chuyện nữa.
Cố Doanh Chu gật đầu ngầm hiểu.
Ừm, nhắc .
Nếu ông ngoại ngủ , nghĩ cách so tài với ông nội.
"Không gì, canh gừng nấu xong , để cho Doanh Chu uống một bát , để phòng cho những ngày lạnh giá như ." Bà Nguyễn chuyển đề tài khác.
Nguyễn Hoa Huy cũng để ý lắm, với Cố Doanh Chu: "Trong bếp vẫn còn đấy."
"Vâng." Cố Doanh Chu lời, dậy bếp.
TBC
-
Ngày 25 tháng 12, là ngày để kết hôn.
Hôm nay là ngày kết hôn của Cố Doanh Chu và Lâm Đường.
Lâm Đường qua sinh nhật mười tám tuổi, đủ tuổi để kết hôn hợp pháp, vì hai đăng ký kết hôn .
Hôm nay là hôn lễ.
Đại đội Song Sơn mấy ngày đó biến thành đỏ rực.
Không chỉ nhà họ Lâm, mà hộ gia đình trong đại đội đều treo đèn l.ồ.ng đỏ ...
Trên một cái cây cũng treo những dải vải màu đỏ, trông vô cùng vui mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1504.html.]
Người nhà họ Cố theo chiếc xe đón dâu đến đại đội Song Sơn, thấy khung cảnh màu đỏ rực , sự vui mừng mặt càng tăng lên mấy phần.
"Không khí thật náo nhiệt!" Ông nội Cố .
Nguyễn Thư: " , con cảm thấy lâu gặp cảnh tượng sống động như ."
Thành phố Bắc Kinh khí trầm thấp âm u, mặt khó thấy nụ , ai ai cũng áp lực cực kì.
Lúc đến đây, cả đều thả lỏng.
Cố Vũ khuôn mặt tươi hạnh phúc của các thành viên trong đại đội, ông nhướng mày kinh ngạc.
Tại những ở đây mỉm hạnh phúc như ?
"Đại đội Song Sơn dường như ảnh hưởng bởi những đổi bên ngoài." Ông thở dài.
Ánh mắt ông nội Cố tràn đầy thâm thúy: "Tâm trạng của ở như thế nào, thì tùy theo cán bộ phía như thế nào..."
Cố Vũ gật đầu, đồng ý với những lời của ông .
Theo cũng sinh mấy phần ấn tượng về đội ngũ cán bộ của đại đội Song Sơn.
Cố T.ử Bình thò đầu khỏi cửa kính ô tô, vẫy tay với những đứa trẻ trong thôn.
Những đứa trẻ trong thôn cũng thành thật.
Nhìn thấy trai bụng đang vẫy tay với bọn nó, khuôn mặt tràn đầy vui vẻ cũng bắt chước thằng bé vẫy tay chào.
"Những đứa bé thật thú vị!" Cố T.ử Bình bật ha ha.
Cố Diệp và Úc Mịch hiếm khi thấy con trai của dáng vẻ vui sướng như , hai vợ chồng sang , trong mắt tràn đầy ý .
Úc Mịch xoa đầu của Cố T.ử Bình, : "Con xuống xe xem ?"
Trong lòng Cố T.ử Bình cũng xuống, nhưng nghĩ đến bản sắp trưởng thành , cảm thấy ngại, : "Không cần ạ, đợi đến nhà chị dâu tính."
"Cũng ."
Chiếc xe tiếp tục lái theo chiếc xe trang trí bó hoa đỏ thẫm đằng về phía nhà họ Lâm.
Phía vẫn còn một chiếc xe khác, trong xe là nhà họ Nguyễn, hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn cũng trong đó, những nhà họ Nguyễn thể đến dự hôn lễ cũng đặc biệt đến một chuyến.