Trong lúc nhất thời, Lâm Hiểu Tĩnh như chuột ăn vụng gạo .
Cô còn cho rằng Đường Đường sẽ thấy căng thẳng gì chứ.
Hóa cũng giống như cô.
Lâm Đường cảm thấy Lâm Hiểu Tĩnh kỳ quái, liếc mắt về phía cô .
"Chị đang gì ?"
"Không gì." Lâm Hiểu Tĩnh chỉ gì cả.
Vẻ mặt Lâm Đường bình tĩnh, liếc mắt một cái thể suy nghĩ của cô .
"Chị Hiểu Tĩnh đang thấy khẩn trương đấy chứ? Không Mộc Sinh đang xây nhà trong thôn ? Chị chính là gả từ đầu thôn đến cuối thôn, gì mà cảm thấy khẩn trương chứ."
Lâm Hiểu Tĩnh Đường Đường nhắc đến , cả khuôn mặt đỏ bừng lên.
"Hôm nay là lễ cưới của em đấy, nhắc đến chị?"
Lâm Đường nở nụ : "Không sắp đến chị ?"
Lâm Hiểu Tĩnh hai mươi tuổi , trong đại đội Song Sơn, cô gái nào mà quá hai mươi tuổi vẫn lấy chồng thì chính là gái ế, bởi vì kết hôn nên Lâm Hiểu Tĩnh thừa nhận nhiều áp lực.
Sau khi tổ chức xong lễ cưới cho Lâm Đường thì sẽ đến lượt cô .
Lâm Hiểu Tĩnh nghĩ đến lúc Mộc Sinh chuẩn xây nhà hỏi ý kiến của cô thì khuôn mặt đỏ bừng lên.
"Ôi chao, đừng đến chị nữa, đồng chí Cố nhà em bao giờ mới ?'
Con rể mới vẫn đang chặn ở ngoài cửa , mà cô dâu cũng sợ muộn giờ ...
Quá mức bình tĩnh, thực sự khiến nên cái gì.
Lâm Đường nhún vai : "Chị đừng lo, cũng đợi lâu ."
Vừa xong, bóng dáng của Cố Doanh Chu xuất hiện ở cửa.
Người đàn ông vén rèm .
Dáng cao gầy, cực kì trai.
Đợi đến khi thấy cô gái nhỏ của thì ánh mắt trở nên thật dịu dàng, khuôn mặt lạnh lùng giống như ánh mặt trời ấm áp xuyên qua tầng mây, trong sáng như vầng trăng mây.
TBC
"Hít!!" Mọi đều trợn mắt há mồm vẻ diễm lệ của cô.
Lâm Đường mỉm về phía Cố Doanh Chu.
Đứng dậy về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1506.html.]
Không thèm để ý khác ở đây, nắm lấy tay .
"Giữa hai chúng , cần về phía em, em cũng sẽ tự bước về phía ,"
"Em mong rằng chúng sẽ là hai mũi tên đồng thời hướng về phía , cảm thấy vui, mà em cũng cảm thấy hổ, như sống bên trọn đời, điều ?"
Cố Doanh Chu nắm lấy những ngón tay của Lâm Đường, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
"Được! Anh sẽ luôn nắm lấy tay em, hết con đường , dành cả phần đời còn của những năm tháng giữa hai chúng ."
Hai những lời cảm thấy gì cả, nhưng Lâm Hiểu Tĩnh và những cạnh đó đỏ bừng mặt khi họ .
Bốp bốp bốp bốp một tràng vỗ tay giòn giã vang lên.
Nhất thời, căn phòng chật cứng , cũng chỗ để đặt chân.
Lúc khỏi phòng, Lâm Đường và Cố Doanh Chu tuyên thệ bức tượng của lãnh đạo, sự chứng kiến của , hai chính thức trở thành vợ chồng.
Hai , họ cảm thấy cuộc sống cuối cùng cũng trọn vẹn.
"Đồng chí Cố, ai là việc nhà?" Lâm Đường hỏi.
Cố Doanh Chu trả lời vô cùng kiến quyết : "Anh ."
"Trong nhà ai sẽ là nắm quyền?"
"Em"
"Con sinh thì ai là chăm sóc?"
Hai mắt Cố Doanh Chu sáng ngời: "... Anh sẽ trông!"
Cuộc chuyện , ở đây đều bật ha ha.
Lúc Nguyễn Thư thấy cảnh thì khuôn mặt tràn đầy nụ .
Bà mật vỗ vai của Cố Vũ : "Ông , Doanh Chu hơn ông năm đó nhiều đấy, đối xử với con dâu như thế chứ."
Vẻ mặt của Cố Vũ chút đổi, khẽ nâng cằm, giọng mang theo chút kiêu ngạo : "Có cha xuất sắc như , thì con trai tất nhiên là xuất sắc ."
Khóe miệng Nguyễn Thư giật giật, ánh mắt liếc đỉnh đầu càng ngày càng ít tóc của ông .
Nếu là Doanh Chu cũng như ...
Đường Đường chắc khó chịu lắm!
Cố Vũ như thấy ẩn ý trong ánh mắt của bà . trong lòng chút tổn thương.
"Thư Thư -!"