Khóe mắt Lý Tú Lệ thấy cảnh , bà lập tức đầu , coi như thấy.
Tiền đồ -
Sau khi phàn nàn trong lòng xong, bà thu hồi ánh mắt, sang chiêu đãi bà thông gia.
"Bà thông gia, mau uống , c.ắ.n hướng dương, đừng khách sáo gì."
Nguyễn Thu cũng thiện : "Bà cũng nên nghỉ ngơi , mấy ngày nay bà cũng mệt mỏi , nên nghỉ ngơi cho , hai chúng đều tuổi , sức khỏe cũng như nữa, vẫn nên chăm sóc cho bản thôi."
Cả đời của bà đều từng việc vất vả gì, qua giống như còn trẻ, vì những lời tí sức thuyết phục nào cả.
Lý Tú Lệ chỉ giả vờ như điều đó, : "Bà cũng giống như tuổi ."
Nguyễn Thư thích những lời như , bà khúc khích : "Hahaha, , coi như và đang khen nhé!"
Nói xong, thấy khí cũng sinh động hơn, bà bắt đầu dò hỏi chuyện về loại dầu gội chức năng mọc tóc .
"Bà thông gia, chuyện hỏi."
Lý Tú Lệ thấy vẻ mặt của Nguyễn Thư trở nên nghiêm túc thì cho rằng bà chuyện quan trọng gì : "Chuyện gì ? Bà cứ ."
Nguyễn Thư cũng là sảng khoái, lập tức : "Lúc nãy dầu gội của nhà chúng đều là do Đường Đường ?"
" , bà thông gia thích ? Nếu bà thích thì sẽ gói cho bà một ít, Đường Đường nhiều lắm, con bé thường chú ý những chuyện lặt vặt , nó còn thành nhiều mùi hương như là hoa hồng, hoa nhài, còn cả hoa lan, ... Bà thích mùi hương nào?"
mà mấy loại dầu gội dùng , thơm, khi gội xong, da đầu cảm thấy sạch sẽ sảng khoái.
Nguyễn Thư hề nhắc gì đến Cố Vũ, chỉ rằng là do bà thích, : "Vậy thì phiền bà thông gia , loại dầu gội mùi hoa lan trong nhà Đường Đường cũng thơm."
Chu Mai vui vẻ uống xong sữa bột, đặt bát xuống, mở miệng khen ngợi một câu.
"Là hoa lan ạ, bác thật sự hàng, cháu gói cho bác."
Nói xong, cô vội vàng chạy lấy dầu gội.
Nguyễn Thư còn kịp câu nào thì bóng dáng của cô biến mất, bà chỉ đành về phía Lý Tú Lệ, : "Tính cách của Mai T.ử thực sự thú vị!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1519.html.]
"Hai cô con dâu của bà đấy."
Nói một câu khen tất cả .
Lý Tú Lệ cũng đáp một câu, hai sang chuyện khác, nhất thời bầu khí trong phòng trở nên sôi động.
Ở trong một căn phòng khác, Lâm Tu Viễn và Triệu Thục Trân và những khác nhà họ Lâm đang chuyện với ông nội Cố và những khác.
Bầu khí rõ ràng là ấm áp, thiện như căn phòng .
Lý do là gì , tất nhiên ở của ông nội Cố .
Ông cụ quanh năm suốt tháng ở địa vụ cao, khí thể gì cũng uy nghiêm của ông khiến cái gì cũng dậy mới dám .
Dù Lâm Phúc cũng là một cán bộ lâu năm mà vẫn còn biểu hiện như .
TBC
Thì biểu hiện của những càng hơn như .
Cả của ba em nhà họ Lâm quả thực giống như đang đống lửa.
Muốn khỏi phòng nhưng cảm thấy lễ phép, sợ tạo ấn tượng lễ độ, nhát gan cho .
Vì chỉ thể căng thẳng ở đấy, mặt nở nụ gượng gạo.
Trong lòng ông nội Cố cũng mấy đứa trẻ sợ , vì cũng khó bọn họ, xua tay : "Mấy đứa gì thì , cần luôn ở trong phòng chuyện với mấy lớn tuổi bọn gì."
Lo lắng mấy đứa trẻ nhà họ Lâm cảm thấy ngại ngùng, ông sang với Cố T.ử Bình.
"T.ử Bình, cháu cũng , cháu hiếm khi đến đây chơi, nên ngoài dạo, thăm thú nơi ."
Đầu óc Lâm Thanh Mộc vô cùng linh hoạt, lập tức dậy.
Nụ nở rõ tươi, nhiệt tình chiêu đãi Cố T.ử Bình.
"T.ử Bình, , dẫn em tham quan."