Cố Doanh Chu chuyện, mặt sang một bên, đầu ngón tay thon dài chạm nhẹ gò má nhận nụ hôn bên .
Lâm Đường lập tức hiểu ý của , cô chút bất đắc dĩ hôn lên gò má hôn của .
Sợ đàn ông tiếp tục vẽ chuyện, cô nhân tiện hôn lên môi của .
"Như chứ? Sao trẻ con như chứ."
Cô Doanh Chu từ bên cạnh ôm lấy cô, còn cúi đầu hôn vài cái lên mặt cô, đó : "Không em , đàn ông cho dù c.h.ế.t cũng là một trai trẻ ?"
"... Là do em ." Lâm Đường bất đắc dĩ : "Những chuyện vặt vãnh nhớ rõ ràng như ."
Cố Doanh Chu: "Những câu mà em , đều nhớ rõ ràng."
Vòng tay của thật ấm áp, cả giống như ủ bằng mùi thơm lạnh giá của hoa mai, Lâm Đường thích, cứ như im trong vòng tay động đậy.
Ngón tay nhẹ nhàng nghịch cành hoa mai, cả khuôn mặt tràn đầy sự hạnh phúc.
Từ đuôi mắt đến đuôi lông mày đều toát lên sự hạnh phúc.
"Anh chuyện càng ngày càng dễ ."
Cố Doanh Chu nhất thời nên .
Không cũng ...
Ai bảo bà Nguyễn ở phía đào hố cho con trai chứ, nghĩ nhiều ý nghĩ cho Đường Đường, khiến thể ôm vợ ngủ, quả thực là...
"Vẫn còn thể càng ngày càng dễ hơn nữa, cho nên em thể đừng những lời lung tung của bà Nguyễn chứ?"
Anh thật sự cần giáo d.ụ.c !
Đối với một chuyện như là tạo sự bất ngờ những điều lãng mạn, cần ai dạy cũng thể học .
Lâm Đường sự u oán trong giọng của chồng , cô nhịn ầm lên.
Mất một lúc lâu cũng ngừng .
Cuối cùng còn suýt thở nổi.
Cố Doanh Chu sợ vợ thở , vội vàng vỗ nhẹ lưng cô.
"Cười từ từ thôi, chú ý nhịp thở, cẩn thận nghẹn thở.
Lâm Đường khó khăn lắm mới ngừng , : "Cái giọng điệu u oán lúc nãy của buồn quá, đây em phát hiện con tố chất diễn hài như nhỉ, quả thật thú vị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1532.html.]
Trên mặt của Cố Doanh Chu lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng trong mặt tràn đầy sự nuông chiều.
Một tay giơ lên véo nhẹ ch.óp mũi của cô vợ nhỏ, tay siết c.h.ặ.t ôm cô trong lòng.
"Em đấy!"
Thấy thời gian cũng sắp muộn , thúc giục : "Em còn về đại đội ?"
"Về chứ!" Lâm Đường trả lời.
Đều xong hết .
"Anh đợi em cắm hoa xong nhé."
Vừa , cô cắm mấy bông hoa trong tay bình.
Cố Doanh Chu phòng ngủ một chuyến, lấy áo khoác, khăn choàng và những đồ mà Lâm Đường mặc .
"Đến đây mặc quần áo nào."
Lâm Đường vỗ tay, theo thói quen dang rộng hai tay, mặc xong áo khoác trong sự phục vụ của đàn ông.
Tiếp theo giúp cô đeo khăn choàng và đội mũ.
Cuối cùng hai dắt tay khỏi nhà.
Hai suốt cả đoạn đường trở về đại đội Song Sơn.
Vừa đến cổng thôn, liền thấy vài đang xô đẩy một đàn ông gầy gò về phía đại đội.
Đêm qua tuyết rơi, vì tuyết mặt đất vẫn tan hết.
Những bước những bước chân nặng nề khó nhọc trong tuyết.
Từ xa còn thấy giọng c.h.ử.i thề của một trong đó.
"Ông đây thật đúng là xui xẻo tột độ mới nhận nhiệm vụ , ngày mùa đông lạnh lẽo, trong chăn ấm thích, là ăn khoai lang nướng ngon? Những phần t.ử như mấy thật đúng là quá xa , cũng chuyện gì mới nhận kết cục như hôm nay, thật đúng là xứng đáng..."
Cố Doanh Chu những lời , nhíu mày nhưng cũng gì.
TBC
Trên đời quá nhiều sự bất công, lo cũng lo hết !
Lâm Đường cũng xen chuyện của khác, cho đến khi...
【 Tích! Xin ký chủ hãy giải cứu nhiệm vụ mục tiêu, Chử Việt, đó thành công xin học trò của ông , điểm nhận khi thành nhiệm vụ là 5000 điểm. 】