Ngọt ngào đến nỗi giống như thể xua tan mây mù trong lòng ông .
Cố Doanh Chu một tay nắm lấy đầu xe đạp, một tay khác giữ mũ đầu cho Lâm Đường, nhẹ giọng hỏi: "Em lạnh ?"
Tất nhiên là lạnh .
Đặc biệt là chân, lạnh cóng cả .
Lâm Đường lạnh , chỉ nhỏ: "Chân của em chút lạnh."
Hai hàng lông mày của Cố Doanh Chu khẽ nhíu , : "Đợi bao giờ về đến nhà, lấy nước ấm cho em ngâm chân, giày ướt ?"
"Không ướt, chỉ còn một đoạn nữa, ." Lâm Đường .
Nghe vợ như , Cố Doanh Chu cảm thấy an tâm hơn một chút, vươn tay ôm lấy eo cô, đặt lên ghế xe đạp.
"Tuyết quá dày, để đẩy em ."
Lâm Đường thậm chí chút giãy giụa để nhấc cô lên ghế xe, còn vui vẻ quơ quơ chân.
Ánh mắt của Chử Việt chút hoảng hốt khi thấy cảnh .
Cũng vợ con ông bây giờ thế nào...
Chỉ một lúc , ba đến trụ sở của đại đội.
Sau khi giao hồ sơ của Chủ Việt cho trong trụ sở, Lâm Đường và Cố Doanh Chu về nhà họ Lâm.
Nhìn thấy hai , khí trong nhà họ Lâm chút khựng .
Sau đó trở bình thường.
Lý Tú Lệ bước đến, : "Hai đứa về ..."
Đôi vợ chồng mới cưới cũng lên tiếng chào.
Cố Doanh Chu đặt đồ xách theo xuống đất, : "Mẹ, trong nồi còn nước ấm ạ?"
"Có đấy, mùa đông thể thiếu nước ấm chứ, trong nồi còn nhiều lắm, con rửa mặt , múc cho hai đứa."
Lý Tú Lệ chạy đến bếp.
Còn kịp khỏi phòng thì Cố Doanh Chu ngăn .
"Mẹ, đừng , để con lấy."
Nói xong, hình cao lớn bước qua Lý Tú Lệ, khỏi phòng.
Rất nhanh trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1535.html.]
"Đường Đường, em đến đây." Cố Doanh Chu gọi.
Lâm Đường đang chuyện với trong nhà, thấy tiếng gọi của thì tung tăng chạy đến.
Cố Doanh Chu đưa cho cô khăn lông ấm : "Em lau mặt ."
Lâm Đường lời cầm lấy khăn lau mặt.
Cố Doanh Chu thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô thì trong lòng đều sắp mềm nhũn như nước .
Anh kéo ống quần, xổm xuống, cởi giày cho Lâm Đường, đặt đôi chân nhỏ xinh trong chậu nước.
"Độ ấm ?" Anh hỏi.
Lâm Đường m.á.u buồn, vô thức cong ngón chân : "Vừa ."
Cố Doanh Chu thấy cả vợ cứng đờ , chút buồn dậy.
"Được , động , em ngâm chân , bao giờ nước lạnh thì với ."
Lâm Đường nhẹ nhàng thở phào, : "Được."
Nhìn dáng vẻ ngọt ngào của đôi vợ chồng trẻ, những trong nhà họ Lâm chỉ thấy ê răng.
Quá ê răng!
mà nụ mặt thể nào ngăn .
Trong lòng Lý Tú Lệ cảm thấy vô cùng hài lòng, nhưng mặt tỏ vẻ trách móc về phía Lâm Đường, đó con rể : "Doanh Chu, con đừng nuông chiều con bé như nữa, con bé chẳng lẽ thể tự rót nước , nhỡ để con bé hình thành thói quen thì ."
"Không ạ." Cố Doanh Chu bình tĩnh .
TBC
Anh lớn hơn vợ mấy tuổi, chăm sóc cô nhiều hơn một chút thì chứ?
Đối với mà , kết hôn nghĩa là ở đúng thời điểm gặp đúng , đồng thời trong lòng cũng nảy sinh ý nghĩa chăm sóc cho đó cả cuộc đời, cũng kiên quyết đổi, diện về mặt.
Tình cảm giữa hai họ là chuyện vô cùng nghiêm túc, chấp nhận cho dù chỉ một chút coi thường!
Những trong phòng vô cùng hài lòng khi thấy sự kiên định trong đôi mắt sâu thẳm của Cố Doanh Chu.
Nụ mặt của Lý Tú Lệ càng trở lên vui vẻ hơn.
"Nếu như cả đời của hai đứa các con thể hạnh phúc như thế thì cho dù mất mười năm tuổi thọ, cũng đồng ý."
Lâm Đường chút vui ,"Mẹ!"
Lâm Lộc cũng thích những lời như , ông cau mày : "Phì phì phì, bà vớ vẩn gì !"