Cảnh Nhiễm nhận suy nghĩ trong lòng Lâm Đường, bước đến ôm lấy cánh tay của cô, thì thầm : "Chú hai ở bên ngoài chút nghiêm túc, nhưng ở nhà thiết, đối xử với chị Hoan Hoan còn dịu dàng hơn nữa, sẽ thôi."
Làm cách để Lâm Đường thể thiết với nhà họ Cảnh.
Không một chút tư lợi nào.
Lâm Đường nghĩ đến tính tình trong sáng và bụng của Nhiễm Nhiễm, khó mà tồn tại quá ba tập trong tiểu thuyết tiểu thư thật tiểu thư giả.
Quá thành thật.
Cô chỉ cần một chút ý nghĩ xa, Nhiễm Nhiễm lập tức kết cục .
"Haiz!" Lâm Đường thở dài một , : "Nhiễm Nhiễm, cẩn thận hơn một chút."
Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Cảnh Nhiễm chút đờ : "Hả?"
Cảnh Trạch thấy cảnh thì nở một nụ rạng rỡ.
Kết quả như bây giờ .
Vậy nên.
Bố , bố nhất định khỏe đấy.
Chúng còn kịp bù đắp cho Đường Đường .
Cửa nhà ga đậu một chiếc xe, là do Cảnh Dật đặc biệt tìm đến để đón Lâm Đường và những khác.
Cả nhóm xe ô tô về nhà họ Cảnh.
Nghe thấy tiếng ô tô, một đôi con xinh như hoa từ trong nhà bước .
Đó là Quách Kiều, vợ của Cảnh Dật và Cảnh Hoan, con gái của họ.
Quách Kiều liếc mắt một cái nhận Lâm Đường, mặt bà nở một nụ ấm áp.
"Đây là Đường Đường , chào mừng cháu về nhà, bác là bác gái của cháu."
Lâm Đường khó để từ chối lòng của khác, cô gọi: "... Chào bác gái Cảnh ạ."
Cách xưng hô khiến cho Quách Kiều khỏi chút hoang mang.
mà nhanh bà lên tiếng đáp .
"Được ."
Sau khi trả lời xong, bà kéo Cảnh Hoan đang bên cạnh .
Cảnh Hoan cũng : "Xin chào Đường Đường, chị là Cảnh Hoan chị họ của em, em thể gọi chị là chị Hoan Hoan."
Lâm Đường chút hổ gọi to: "Chị Hoan Hoan."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1544.html.]
"Ừm!" Cảnh Hoan vui vẻ trả lời: "Chào mừng Đường Đường về nhà, chị sẽ hai cô em gái ."
TBC
Lúc Cảnh Dật mới : "Chúng nhà , trong nhà ấm hơn."
Quách Kiều vỗ trán : "Xem em , chỉ mải chuyện, mau nhà , Hoan Hoan và Nhiễm Nhiễm, hai đứa dẫn Đường Đường dạo một vòng , để quen cảnh một chút, nấu cơm..."
Chưa xong vội vàng chạy bếp.
Cảnh Hoan tính cách vô cùng cởi mở, chuyện với ai đều thể , cảm thấy xa lạ mà lôi kéo Lâm Đường.
"Đường Đường, với chị nào, chị dẫn em đến phòng của em, phòng của em chính là do bác cả tự chuẩn đó, để đấy lâu , cuối cùng cũng đợi em đến."
Nghĩ đến bác cả vẫn đang trong bệnh viện, ánh mắt của cô buồn bã.
Bác cả mặc dù nghiêm túc nhưng với cô cháu gái như cô.
Cô hy vọng bác cả thể bình an.
Ánh mắt Lâm Đường lóe lên, chuyện.
Nghĩ đến chuyến đến Cẩm Thành , những ngày ở chung với Cảnh Đình, cô mím môi.
Cố Doanh Chu nhận thấy những giao động cảm xúc của vợ , nhẹ nhàng nắm lấy tay của cô.
Lâm Đường , đó lắc đầu, tỏ ý rằng bản .
Trái tim cô vẫn mạnh mẽ lắm.
Cảnh Nhiễm còn từng thấy căn phòng mà bố cô chuẩn cho Đường Đường, nên cũng tò mò.
Lôi hai Cảnh Trạch cùng .
Rất nhanh đến căn phòng đó.
Cảnh Hoan mở cửa phòng , đó dẫn Lâm Đường và những khác trong.
Trong phòng trang hoàng đầy đủ đồ đạc gia dụng, tất cả đều là đồ mới.
Biết Lâm Đường thích sách, ở ria tường còn chuyên kê một giá sách, bên nhiều chủng loại sách.
Tủ quần áo sơn thành màu trắng gạo mà cô thích nhất.
Cạnh cửa kê một cái giá để giày.
Cửa sổ lấy ánh sáng , rèm cửa là tông màu ấm, là phong cách yêu thích của Lâm Đường.
Tâm ý của một luôn thể thấy trong từng chi tiết nhỏ.
Tâm ý của Cảnh Đình đều thể từ cách sắp xếp của căn phòng truyền tải đến tận trong trái tim của Lâm Đường.