Cả gia đình thiết (thẫn thờ) nhà.
Sau khi bước , Lâm Đường chuyện về nhà họ Cảnh, và ý nghĩ của riêng .
Mặc dù Lâm Lộc và Lý Tú Lệ đều là ở quê, nhưng tư tưởng còn khai sáng hơn nhiều so với một trong thành phố.
Họ bao giờ áp đặt suy nghĩ của bản lên con .
Nghe Lâm Đường rằng nhà họ Cảnh và nhà họ Lâm đều là nhà của cô và Cảnh Nhiễm, hai vợ chồng già chỉ cảm thấy vui vẻ.
"Được, con thế nào thì sẽ là thế đó, và cha con đều ủng hộ con." Lý Tú lệ .
Điều mà bà lo lắng nhất chính là Đường Đường sẽ nhận cha nữa, con bé sẽ về nhà họ Cảnh.
Kết quả như bây giờ coi như là kết quả nhất .
Đặc biệt là Đường Đường với nhà họ Cảnh rằng nó sẽ đổi họ của , khiến cho Lâm Lộc và Lý Tú Lệ an ủi nhiều.
Lâm Đường cha như thế nào, nên cũng cảm thấy ngạc nhiên.
"Cha, , Nhiễm Nhiễm cũng là con của nhà họ Lâm, hai cũng nên đối xử với bạn giống như con chứ?"
Lâm Lộc và Lý Tú Lệ , đều đồng thanh : "Được chứ."
"Không chỉ Nhiễm Nhiễm là con cháu của nhà họ Lâm, mà ngay cả A Trạch cũng ." Lâm Lộc thêm.
Cảnh Trạch và Cảnh Nhiễm thấy nhà họ Lâm chấp nhận , hai em giống như một con nai ngốc nghếch.
Bầu khí trong nhà đến mức khó tin.
Mỗi một loại duyên phận thế giới đều nghịch lý riêng của nó.
Anh chị em ruột khi còn trở mặt với , nhưng những cùng huyết thống thể yêu thương đùm bọc .
Tầng huyết thống đó quan trọng đến ?... Không hẳn như .
-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1562.html.]
Vào mùa động ngày thường ngắn, nhanh trời tối.
Trong thôn hoạt động giải trí nào cả, đến 9 giờ, dân làng tắt đèn ngủ gần hết , còn những đang thức đều là những tiêu chảy, hoặc đang hoạt động cùng thể nghiệm độ bền của giường đất...
Tầm 8 giờ 40, là thời gian Lâm Trí Hiên bí mật tham gia lớp học vẽ.
Lâm Đường chủ động đề nghị sẽ đưa cháu trai nhỏ đến đó.
Cô dự định đến thăm Chử Việt.
Lúc hệ thống cho nhiệm vụ giải cứu ông , còn cả nhiệm vụ xin học trò của ông nữa.
lúc cô cũng tiếp tục nghiên cứu y học của , vì xin học trò thể khiến kiến thức của cô chỗ giải thích.
Có Cố Doanh Chu cùng, hơn nữa cũng đang ở trong thôn, nhà họ Lâm đều cảm thấy an tâm, chỉ nhắc nhở họ giữ ấm, đó để họ .
Ba khỏi, Lâm Lộc sai đứa con thứ ba nhà : "Thanh Mộc, con đốt giường đất cho Đường Đường và Doanh Chu, đó đun ít nước nóng..."
Lâm Thanh Mộc: "Đốt giường nào ạ? Trong căn phòng của Đường Đường ở nhà?"
Anh chỉ về phía căn phòng của Lâm Đường.
TBC
Lâm Lộc còn kịp gì, Lý Tú Lệ lên tiếng : "Ở nhà của con bé , yên tĩnh, mấy đứa bé trong nhà quá ồn ào, mới sáng sớm la hét ầm ĩ, để cho Đường Đường và Doanh Chu thời gian nghỉ ngơi."
"Vâng ạ, con sẽ ngay." Nói xong, Lâm Thanh Mộc xoay rời .
Cố Doanh Chu ôm Lâm Chí Hiên, Lâm Đường cầm đèn pin, cả ba cùng đường.
Ánh trăng sáng như nước, chân phát âm thanh kẽo kẹt, trong thôn thỉnh thoảng ánh đèn chiếu xuống, giúp cho mùa đông thêm một chút ấm áp.
"Chí Hiên, thấy lạnh ?" Lâm Đường cháu trai nhỏ đang vai của Cố Doanh Chu.
"Không ạ." Lâm Chí Hiên lắc đầu, chỉ lộ một đôi mắt thành hình trăng non : "Cái khăn ấm."
Thằng bé dùng bàn tay đang đeo găng tay lông thỏ sờ chiếc khăn quàng lông cổ, trông vui vẻ.
Lâm Đường : "Con giống dượng nhỏ của con, đều chút yêu thích những đồ mềm mại."