Lâm Chí Hiên mở to đôi mắt xinh : "Cái gì là yêu thích đồ mềm mại ạ?"
"Chính là những giống như con ." Lâm Đường dùng ngón tay chỉ đám lông đầu, cổ, và tay của thằng bé : "Là những thích mèo ch.ó, những con vật lông."
"Vâng ạ." Lâm Chí Hiên gật đầu : "Vậy thì đó chính là con , con thích Cầu Cầu."
mà Cầu Cầu thích nhỉ.
Chỉ lười biếng ngủ nướng.
Lâm Đường nhớ đến con hổ chỉ khi về nhà mới vui vẻ vây quanh l.i.ế.m láp cô giống như một con ch.ó lớn, khi vòng quanh một lúc mới về phòng ngủ.
Có trời mới tại một con hổ như nó ngủ như ...
Vừa trò chuyện, chỉ một lúc cả ba đến chỗ ở của Chử Việt và những khác.
Đây là một dãy nhà bằng đất, so sánh với những căn nhà trong đại đội.
nếu kỹ , thể thấy bức tường của những ngôi nhà chắc chắn.
Mặc dù điều kiện lắm, nhưng những bên trong chịu chút ngược đãi nào.
Cả ba dừng cổng một ngôi nhà, Lâm Đường còn kịp gõ cửa, cánh cửa mở .
Thầy giáo mà Lâm Chí Hiên theo học chính là nhà họa gia nổi tiếng trong lĩnh vực hội họa, tổ tiên của ông đều là cầm cọ vẽ, tên của ông là Tống Dận.
Tống Dận chút sửng sốt khi thấy Lâm Đường, đó nhanh ch.óng phản ứng : "Là đồng chí Lâm Đường , mau nhà ."
"Chào đồng chí Tống ạ." Lâm Đường mỉm nhà cùng Cố Doanh Chu và Lâm Chí Hiên.
Cách bày trí trong nhà mặc dù đơn giản nhưng ấm áp.
Có một cái bếp lò bằng thép đang cháy, ấm áp.
Vợ của Tống Dận là Đoạn Linh, là một phụ nữ vẻ ngoài lạnh lùng, khuôn mặt lạnh lùng, ngay cả ánh mắt cũng lạnh lùng.
Sự lạnh lùng tan biến khi bà thấy Lâm Chí Hiên.
"Chí Hiên đến ." Khuôn mặt lạnh lùng của bà đột nhiên bừng sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1563.html.]
Lâm Chí Hiên tươi : "Con chào dì, con đến học ạ."
Đoạn Linh hỏi: "Có lạnh ?"
"Con thấy lạnh ạ, cô nhỏ mua cho con một cái khăn quàng cổ, dì nè, ạ?" Thằng bé giống như chia sẻ món đồ quý giá cho bà xem.
Đoạn Linh dáng vẻ dễ thương của thằng bé, ánh mắt càng thêm dịu dàng : "Đẹp lắm."
Bà xoa cái mũ len và khăn quàng cổ của Lâm Chí Hiên, trong ánh mắt tràn đầy sự phức tạp.
Nếu như gia đình của bà vẫn còn như , bà thể đưa cho tiểu Chí Hiên món đồ hơn nhiều.
TBC
Lâm Chí Hiên vui vẻ bàn của , lấy bài tập xong, cực kì cẩn thận bày lên bàn, trông dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.
Sau khi , thằng bé sang vẫy tay nhỏ với Lâm Đường, nghiêng đầu , dáng vẻ đáng yêu.
Lâm Đường động tác cố lên với tiểu Chí Hiên, đó Tống Dận và Đoạn Linh : "Chí Hiên nhà em phiền thầy cô ạ."
Đoạn Linh : "Không vất vả gì cả, Chí Hiên ngoan."
Lâm Đường âm thầm cảm thán thể chất gặp thích của cháu trao nhà cô, mỉm , hỏi chuyện của Chử Việt.
"Em chuyện tìm thầy Chử Việt, thầy cô thầy ở phòng nào ạ?"
Tống Dận và Đoạn Linh tin tưởng cách của nhà họ Lâm, hai vợ chồng đồng thời chỉ về một phương hướng : "Hai đứa ngoài rẽ , ở căn nhà thứ ba."
Lâm Đường trì hoãn thời gian học tập của Lâm Chí Hiên, khi cảm ơn hai vợ chồng họa sĩ, liền kéo Cố Doanh Chu khỏi phòng.
Một lúc , hai đến cửa phòng của Chử Việt, bên trong còn tiếng chuyện truyền .
Lâm Đường kinh ngạc nhướng mày : "Hình như thầy Chử đang khách?"
Cố Doanh Chu liếc cô một cái, đó vươn tay gõ cửa.
"Có khách cũng ảnh hưởng đến chuyện chúng đến thăm ông ." Anh bình tĩnh .
"Ai thế?" Chử Việt thấy tiếng gõ cửa thì vô cùng khó hiểu, nghĩ đến chuyện gì, cả ông cứng đờ , đầu về phía ba trong phòng.