Lâm Đường bắt gặp ánh mắt thâm thúy dịu dàng của đàn ông, lòng cô cảm thấy ấm áp, : "Thời gian trôi qua thật nhanh, em vẫn nhớ đầu tiên thấy dáng vẻ của hai đứa nó..."
Nhắc đến chuyện , cô nhịn mà bật , mặt mày đều nhuốm đầy ý vui vẻ.
Vẻ mặt của Cố Doanh Chu cứng đờ, khóe miệng giật giật : "Chuyện hổ của em nhớ rõ ."
Còn vì cảm thấy hai thằng nhóc quá khiến cho vợ chịu kích thích nên mới để cho cô thấy chúng ?
Cả chúng lúc đó đỏ bừng, nhăn nheo như một ông già... Rất là .
Anh lúc đó còn sốc khi thấy chúng.
Lâm Đường : "Lúc đó thật ngốc, cả đời em đều nhớ kỹ chuyện ."
Có trời mới lúc đó cô suýt vỡ cả vết khâu .
Cố Doanh Chu: "..." Bị vợ của là ngốc cũng gì là đáng hổ.
Cố Mộ Cảnh và Cố Mộ Lâm từ lâu quen với việc cha luôn coi như thấy hai đứa nó.
Hai cái bánh bao nhỏ liếc , chen giữa Cố Doanh Chu và Lâm Đường.
"Bố, , hai chúng con một cái , chẳng lẽ do bọn con thú vị ?" Em trai Cố Mộ Lâm phàn nàn .
Hai đứa nhỏ là đứa bé nhỏ nhất của nhà họ Cố, họ Cảnh và họ Lâm, thể tưởng tượng rằng hai đứa nó nuông chiều đến mức nào.
Từ khi chúng sinh , Lâm Đường và Cố Doanh Chu thường xuyên hôm nay đến bưu điện nhận bưu kiện của nhà họ Cố, ngày mai đến bưu điện lấy bưu kiện của nhà họ Cảnh, nhà họ Lâm cũng là hai ba ngày đem đồ đến đây.
Trong nhà thiếu đồ ăn ngon, cho nên Cố Mộ Cảnh và Cố Mộ Lâm thể lớn lên vô cùng mũm mĩm.
Khuôn mặt trắng trẻo giống như chiếc bánh bao bột mì trắng mềm, đôi mắt to thông minh xinh , một đứa giống bố, một đứa giống , đều là những đứa bé xinh .
Lâm Đường vỗ đầu của Cố Mộ Lâm, cố ý : "Hai đứa con thú vị ở thế? Ngày nào cũng ồn, đầu của đều hai đứa ồn khiến cho kêu ong ong ."
"Hả?" Cố Mộ Lâm sững sờ một chút, đó bảo xổm xuống : "Mẹ, xổm xuống một chút."
Lâm Đường hiểu gì, nhưng cũng hợp tác xổm xuống.
Cô xổm xuống, Cố Mộ Lâm đưa bàn tay nhỏ mập mạp của xoa xoa thái dương của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1568.html.]
"Mẹ, còn cảm thấy ong ong nữa ?" Vẻ mặt của bánh bao nhỏ nghiêm túc hỏi.
Cảm nhận lực tay nhỏ truyền đến từ chỗ thái dương, trái tim Lâm Đường cũng mềm nhũn .
"Hết , cảm ơn cục cưng Cố Mộ Lâm."
Khuôn mặt của Cố Mộ Lâm đỏ bừng, hổ dậm chân : "Mẹ, đừng gọi con là cục cưng nữa, mới là cục cưng duy nhất trong nhà ."
Cố Mộ Cảnh cũng gật đầu.
Lâm Đường: "..."
Cô ngạc nhiên về phía Cố Doanh Chu.
"Những câu là do dạy con?"
Vẻ mặt của Cố Doanh Chu cũng chút kinh ngạc, lắc đầu : "Không ."
Anh lớn đến từng , cũng bao giờ những lời sến súa như .
TBC
Thằng nhóc Cố Mộ Lâm học những câu từ ai thế?!
Lâm Đường bế con trai nhỏ lên, hôn lên khuôn mặt nhỏ mềm mại của nó một cái : "Cục cưng của chúng thể những lời dễ như , những lời là do ai dạy con thế?!"
Cố Mộ Lâm cảm thấy hổ, dùng bàn tay nhỏ che khuôn mặt mũm mĩm của .
"Mẹ - ! Nam nữ thụ thụ bất , đừng tự tiện hôn con!" Giọng của thằng bé trong mềm mại, cực kỳ đáng yêu.
Lâm Đường cảm thấy con trai đang ầm ĩ trông thật là đáng yêu, trêu chọc thằng bé: "Những lời là do ai dạy cho con? Sao nhiều trò như ."
Cô sang về phía Cố Doanh Chu, đó tiếp: "Mẹ và bố của con đều như ."
Hửm?!
Trên đầu của Cố Doanh Chu hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng.
Anh một những lời ngọt ngào nhưng cô vợ nhỏ của rõ ràng giỏi trong chuyện đó.
Câu đến câu khác, thể khiến một cảm thấy ngọt c.h.ế.t.