"Hơn nữa, con tự cảm thấy bản so với ' khác' cái gì cũng ? Thật vớ vẩn! Đó là lý do tại con rơi vòng lòng quẩn của sự tự ti, vì mới thấy điểm sáng của chính , cô cảm thấy con tuyệt vời..."
"Đầu tiên là con chăm chỉ, trong mắt con lúc nào cũng công việc, thấy trong nhà việc đều thuận tay ..."
"Thứ hai là con chăm sóc cho em trai em gái , là một , tiểu Phỉ Nhi và Chí Hiên thể như bây giờ, thì trong đó cũng công của hai như con..."
"Hơn nữa con cũng là đứa trẻ hiền lành, bụng, gặp chuyện bất công thì sẽ nghĩ cách giải quyết, liều lĩnh mất lí trí..."
"Đây là ưu điểm của con ?"
"Điểm quan trọng nhất đó chính là con khả năng hùng biện , khi khác thể chọc đúng điểm yếu của đó..."
Lâm Đường cố gắng hết sức để an ủi cháu trai của , đến cuối cùng thì thả bay bản .
Cố Doanh Chu nhận lời của cô lệch trọng tâm, khẽ ngắt lời của vợ : "Điều cuối cùng thì cần ."
Nếu chị dâu Đường Đường khen ngợi tài năng của Chí Minh thì e rằng chị sẽ tức đến mức nhập viện mất.
"Khụ!" Lâm Đường hổ hắng giọng, về phía Lâm Chí Minh: "Điểm cuối cùng thì , con nhớ quên nhé."
Lâm Chí Minh nể mặt gật đầu : "... Con quên mất ."
Lâm Đường lập tức giơ ngón cái khen ngợi thằng bé: "Nhìn xem, đây là một ưu điểm nữa , con nhạy bén, co giãn , điểm nào bằng Chí Thành và Chí Hiên chứ."
"Bên ngoài nhiều tài giỏi hơn, nếu ngay cả Chí Thành và Chí Hiên đều thê thể khiến con tự ti thẳng lưng thì thôi con dứt khoát cạo đầu tu , cắt đứt liên quan đến thứ bên ngoài, tự tạo thế giới riêng của chính , con tự nhiên sẽ là mạnh nhất."
TBC
Biểu cảm của Lâm Chí Minh lập tức đổi.
"Con xuất , con còn lấy vợ nữa."
Lý tưởng của cao đấy.
Lâm Đường: "..." Chí hướng của con thật cao cả.
Từ nhỏ đến lớn đều từng đổi.
Nhắc đến chủ đề , ánh mắt Lâm Đường lóe lên.
"Chậc -!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1579.html.]
Trong miệng cô phát một tiếng tặc lưỡi chứa đầy ẩn ý, chút ngập ngừng Lâm Chí MInh.
Khiến Lâm Trí Minh cảm thấy tò mò.
Trong lòng thằng bé những lời khả năng cao đều những lời ho gì, nhưng vẫn tò mò .
"Cô nhỏ, thế ạ?"
"Chao ôi!" Lâm Đường thở dài một tiếng.
Trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ.
"Cô vốn dĩ cũng nhưng nếu con hỏi thì cô đành , cô mong điều đó tổn thương đến lòng tự trọng của con."
Trái tim của Lâm Chí Minh lập tức treo cao lên, ấp úng : "Không, sẽ ạ, cô nhỏ, cô ạ."
"Cô Chí Minh là rộng lượng nhất mà." Lâm Đường khen ngợi một câu, đó : "Cô mới nghĩ đến nếu Chí Thành và Chí Hiên tài như , nhất định sẽ đến các thành phố lớn phát triển, đó sẽ lập nghiệp và sống ở thành phố, cưới một cô vợ xinh học thức, xứng đôi với chúng..."
"Mà con..."
"Ở quê quán, suốt ngày dắt theo vợ đào rau dại, mang về hấp, luộc, xào, quần áo tràn đầy mụn vá, thấy các em ăn lên trở về thăm quê, hổ mất mặt dám ngẩng đầu..."
"Hình ảnh bi t.h.ả.m ?"
Lâm Chí Minh: "..." Trên thực tế, cũng thể nhất định sẽ bi t.h.ả.m như mà.
Nghĩ thì nghĩ như , hình ảnh trong đầu càng trở nên rõ ràng hơn.
Thực sự đáng sợ!
"Cô nhỏ, con chắc đến mức sống khổ sở như chứ?" Thằng bé đều chút nghi ngờ hỏi.
Lâm Đường nhún vai : "Chuyện thì ai mà chứ."
Nói xong, cô còn đầu về phía Cố Doanh Chu : "Chu Chu, sắp điều về Bắc Kinh đúng ?"
Cố Doanh Chu cũng vợ đang chuẩn nước cờ lớn nào, vì hợp tác gật đầu : "Ừm, cũng sắp ."