Sau đó hai em cúi đầu xuống , biểu hiện giống như hai đứa mới và đang khó hiểu bản biến thành như .
"Ai nha - ?! Sao quần áo của A Lâm và trai bẩn như nhỉ?"
Cố Mộ Cảnh tự nhận bản là đứa bé ngoan ngoãn nhất, đây là đầu thằng bé thả tự do chơi đùa bùn cho nên cảm thấy chột , hai mắt thằng bé mở to khi thấy em trai nghiêm túc những lời đó.
Đây chẳng lẽ chính là câu trợn mắt dối mà nhắc đến ?
Lâm Đường gì khi chứng kiến màn trình diễn của hai thằng con nhà .
"Nói , tiếp tục nữa , đó trình diễn luôn." Lâm Đường đều tức đến mức bật : "Hiện tại trình diễn, đây hai đứa loại năng lực nhỉ."
Hai mắt của Cố Mộ Lâm và Cố Mộ Cảnh liếc về phía Cố Doanh Chu, lời nào, nhưng những lời đều truyền đạt hết qua hai đôi mắt ngập nước đó .
Cố Doanh Chu mỉm hai đứa con của , gì cả. ... Anh lắm nhưng gì !
Hai vợ chồng già Lý Tú Lệ và Lâm Lộc đều là cưng chiều con cháu, hai khuôn mặt nhỏ đáng thương của hai đứa cháu, hai lập tức cảm thấy đau lòng.
"Ôi chao, Đường Đường, con đừng ầm lên như chứ, đứa trẻ nhà nào mà nghịch ngợm chứ, bọn trẻ nhà chúng hiếm lắm mới thả lỏng chơi một lúc, con đừng chúng nữa."
Người lên tiếng chính là Lý Tú Lệ.
Vừa , bà dắt Cố Mộ Cảnh và Cố Mộ Lâm đến phòng tắm.
"Đừng sợ mợ của mấy đứa, bà ngoại dẫn A Lâm và A Cảnh tắm rửa nhé, chỉ cần đến những nơi nguy hiểm, hai đứa chơi ở thì đến đó chơi, đừng kìm nén bản , về quê chơi thật vui vẻ."
Lâm Đường: "..." Nếu thả lỏng chúng thì chắc sẽ quậy banh cái làng !
Cố Mộ Lâm cái miệng ngọt, thấy bà ngoại thì khuôn mặt nhỏ nhắn bùn đất của nó nở một nụ rạng rỡ.
"Bà ngoại nhất, A Lâm thích bà ngoại nhất, con tặng cho bà ngoại một trái tim lớn nhé."
Nói xong, thằng bé nhẹ chạm vai Cố Mộ Cảnh một cái, đẩy trai lên : "Anh, nhanh hình trái tim cho bà nội xem."
Cố Mộ Cảnh chịu đựng sự hổ, khuôn mặt nghiêm túc giơ tay hình trái tim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1583.html.]
Lý Tú Lệ vui đến tít cả mắt.
"Cháu ngoan của bà..."
TBC
Lâm Đường giả bộ ghen tỵ, Lâm Lộc : "Cha, cha kìa, trong mắt chỉ mỗi hai thằng nhóc nghịch ngợm , cô con gái như con nữa ."
"Mẹ con , nhưng cha mà." Lâm Lộc an ủi con gái: "Mấy em Chí Thành đều lớn cả , ba con chịu lấy vợ, con cháu trai cháu gái để chăm sóc, nên chỉ thể chăm sóc A Cảnh A Lâm cho đỡ buồn, con cứ coi như thấy nhé."
Nhắc đến đứa con trai thứ ba nhà , cơn thèm t.h.u.ố.c lá của ông nổi lên.
Ông lấy một điếu t.h.u.ố.c lá, đưa lên mũi ngửi.
"Haiz! Không ba con đang nghĩ gì nữa, bảo nó kết hôn nó cũng chịu kết hôn, cũng sắp 30 tuổi , bây giờ còn trẻ thì gì, nhưng già thì ."
Lâm Đường từng tâm sự với Lâm Thanh Mộc, kế hoạch cuộc sống của riêng , bởi vì lớn tuổi mà tạm kết hôn, bây giờ chỉ phấn đấu cho sự nghiệp của .
Cô hiểu suy nghĩ đó và cũng tôn trọng lựa chọn của ba.
Vẫn là câu đó.
Trạng thái nào của cuộc sống đều quan trọng, chỉ cần bản cảm thấy thoải mái và tự do là .
Nghĩ đến đây, Lâm Đường : "Có lẽ là do duyên phận của ba đến thôi, lẽ năm ba con sẽ lấy vợ sinh con cùng một năm luôn thì ."
Lâm Lộc lắc đầu: "Con lâu lắm, ba con bây giờ ngay cả một cô yêu còn thấy bóng dáng gì đến chuyện một năm thể cưới vợ sinh con xong hết chứ, con cũng sắp 30 tuổi , thời gian chờ ai cả..."
Ông bao giờ nghĩ đến đứa con thứ ba sẽ trở thành vấn đề lớn nhất của gia đình .
Không là do nhà họ tiền cho con lấy vợ, mà là do con trai lấy vợ.
Thật sự khiến lớn đau đầu mà.
Có trời mới , đêm nào cũng vợ vấn đề , trong đầu của ông đều sinh ý định cầm lấy giày vải đ.á.n.h cho thằng con thứ ba của một trận...
Quả thật là chỉ khổ cha nó mà!!