Cô khựng một cái chớp mắt.
Uống một ngụm nước đường, nóng trong chén bốc lên, che cảm xúc ở trong ánh mắt chị.
Lại thêm một lát , Lâm Hiểu Tĩnh mới tiếp tục : "Người ..."
Nhắc tới nọ, hô hấp của chị bắt đầu dồn dập hơn. Đáy mắt tràn ngập sự chán ghét.
"Người đàn ông ... sàm sỡ chị."
Đồng t.ử Lâm Đường co , nhíu mày : "Hắn sàm sỡ chị? Chị cho chị ?"
Nếu như bác gái , khẳng định sẽ đồng ý chuyện .
"Chị , nhưng mà chị tin, chỉ cảm thấy bởi vì chị lấy chồng mà loạn." Lâm Hiểu Tĩnh chua xót mà .
"Nếu bác gái tin chị thể cho chú ba và Thanh Nhai mà. Nếu còn thì thể cho bà nội , chị là cháu gái ruột của bà nội, bọn họ cũng sẽ mặc kệ chị, hà tất ..."
Đi nhảy sông gì.
Lâm Hiểu Tĩnh ý trong lời của Lâm Đường, nhưng cũng cái gì.
Lúc chị với hai câu, cảm thấy căn bản hề để bụng tới , đầu óc nóng lên mới nhảy xuống sông. Lúc khi bình tĩnh cũng cảm thấy chính quá xúc động.
"Em tin chị dối ?" Lâm Hiểu Tĩnh ngơ ngác mà Lâm Đường.
Vẻ mặt Lâm Đường chút kì quái, hỏi: "Chị là chị họ của em, em tin chị thì tin ai? mà, hiện tại chị tính toán gì bây giờ?"
Lâm Hiểu Tĩnh cũng nên cái gì bây giờ cả. Người sắp tìm tới nhà để đính hôn, chị sợ giận.
"... Chị cũng ."
'Sao chị cho ?" Cặp mày thanh tú của Lâm Đường nhăn càng c.h.ặ.t hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-186.html.]
"Kết hôn là chuyện cả đời , nếu chị lấy một kẻ cặn bã thì còn hy vọng gì nữa? Theo em thấy, chị vẫn nên chuyện cho chú ba và Thanh Nhai , bọn họ sẽ chị chịu ủy khuất . Còn chuyện hôn sự , chẳng vẫn còn đính hôn , sợ cái gì? Cho dù đính hôn cũng vẫn thể từ hôn mà, gì mà sợ?"
Hiện tại cũng giống như đời thể tùy tiện ly hôn . Thời buổi kết hôn chính là chuyện cả đời. Dám ly hôn thì chờ đợi chỉ cả đời chọc cột sống. Thừa dịp vẫn kết hôn mà xử lý, còn chờ cái gì nữa?
", nhưng mà..." Lâm Hiểu Tĩnh do dự và lưỡng lự.
"... Chị phiền toái cha và trai chị, bọn họ việc cũng đủ mệt mỏi, chị lấy những việc phiền bọn họ."
Lâm Đường mê hoặc: "..."
Không phiền nhà nên đồng ý gả cho một kẻ khốn nạn ? Còn nhẫn tâm bỏ nhà ở mà nhảy sông ư?
Lâm Thọ và Lâm Thanh Nhai lời của con gái (em gái) trong lòng vô cùng chua xót. Là bọn họ đủ, mới khiến cho Hiểu Tĩnh nơm nớp lo sợ.
Lâm Thọ vén rèm cửa, trong phòng. Lâm Thanh Nhai theo sát phía .
"... Cha, , hai tới từ khi nào ?" Lâm Hiểu Tĩnh thấy bọn họ thì sửng sốt, tay xiết c.h.ặ.t chăn.
Gương mặt mới vì uống lên chén đường đỏ mà hồng hào bỗng chốc biến thành trắng bệch. Sắc mặt Lâm Thanh Nhai trở nên khó coi, đau lòng em gái ở giường, ngữ khí hỗn loạn mang theo bất mãn.
"Đã tới từ sớm ."
"Lâm Hiểu Tĩnh, rốt cuộc em coi và cha thành cái gì? Vì cho chuyện ?"
"Em thà tình nguyện nhảy sông cũng tin và cha thể bảo vệ em ?"
TBC
"Được, cứ coi như là em tin và cha, em cũng thể tới tìm ông bà nội mà, vì coi chính thành trò đùa như ?"
Từng tiếng , biểu tình của mang theo sự nghiêm túc từng .
Lâm Hiểu Tĩnh trai chất vấn, nước mắt loạch xoạch rơi xuống. Thật sự là nước mắt nước mũi giàn dụa, vô cùng chật vật.
Lâm Thọ con gái tới rối tinh rối mù, trong lòng cũng chịu nổi. Đi tới, bàn tay to lớn dày rộng thô ráp xoa đỉnh đầu cô.