Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Đại Muội thực sự hưởng thụ cảm giác ánh mắt của nhóm xã viên đều tập trung hết lên . Bà thong thả ung dung cầm lấy chiếc khăn lông rách vắt cổ xoa xoa mồ hôi mặt, giọng điệu nhanh chậm : "Loại chuyện dám bừa ? Tuy thích chuyện phiếm linh tinh nhưng với những chuyện lớn thì sẽ bịa loạn ."
Nói xong, bà lướt qua phụ nữ bảo bừa, ánh mắt của cũng qua theo. Người phụ nữ ngượng ngùng mà sờ sờ cái mũi, sửa lời: "Ai da, còn do sốt ruột ? Đại Muội , bà cũng đừng úp úp mở mở nữa mà, mau cho chúng ."
TBC
Lưu Đại Muội cũng lãng phí thời gian kiếm công điểm của nên khẽ hắng giọng mở miệng: "... Khụ khụ... Chuyện Lưu Quốc Huy xưởng sắt thép đuổi việc là chắc chắn trăm phần trăm. Còn về việc tại chuyện , là hôm qua việc nên về nhà đẻ ? Ở đại đội của nhà đẻ đúng lúc cũng là công nhân trong nhà ăn của xưởng sắt thép, nọ thấy về thì chạy tới hỏi là ' Cái tên Lưu Quốc Huy là ở đại đội Song Sơn của cô đúng ? '."
Nói tới đây, bà ưỡn n.g.ự.c, ngẩng đầu, hai tay đặt bụng nhỏ nâng cằm lên học theo bộ dáng cao ngạo của hỏi chuyện khiến ở đây đều ôm bụng to.
"Ha ha ha, Đại Muội , chị học theo cũng buồn quá mất."
" , mấy bà kiểu nâng cằm của Đại Muội , đúng đúng, dáng vẻ của thành phố đấy."
Còn mấy xã viên sốt ruột hóng chuyện thì vội vàng thúc giục: "Được , đừng học theo nữa, mau tiếp tục kể Đại Muội, đều đang chờ đấy."
Lưu Đại Muội tiếp tục : "Người nọ hỏi xong thì trả lời là đúng , Lưu Quốc Huy là của đại đội chúng , thế?" Nói xong, đôi mắt cô liếc một vòng khắp bốn phía: "Mọi đoán xem nọ đáp thế nào?"
Nhóm xã viên lập tức nóng nảy đến mức dậm chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-208.html.]
"Ai da, chị đừng úp úp mở mở nữa mà, mau tiếp chứ!"
"Bà cứ úp úp mở mở như thế thì chúng nữa đấy, cùng lắm thì tự tìm hỏi thăm là ."
"... Mau kể nhanh nhanh cho xong , còn bắt đầu việc nữa đấy. Nếu cứ úp mở mãi , chờ mấy đại đội trưởng tới thì dù thím cũng cơ hội để nữa ."
Vừa thấy xem đều như thì Lưu Đại Muội cũng tâm tư trò nữa mà tiếp tục học theo bộ dáng cao ngạo của công nhân nhà ăn ở đại đội của nhà đẻ , ngoài miệng cũng dùng giọng điệu khó tin và kinh ngạc của nọ: "Thật sự đúng là đại đội của cô ? Quả thực là khác khiếp sợ mà, mà đại đội của cô một như cơ đấy!"
Nói xong câu , nọ khẽ chậc chậc hai tiếng mới tiếp tục: "Hẳn là các xã viên trong đại đội của cô đều hết về tin tức Lưu Quốc Huy lãnh đạo trong xưởng đuổi việc đúng ? Không gì , mấy trẻ tuổi ở đại đội của cô cũng quá là nông cạn . Làm việc đàng hoàng thì , mà dám trò lưu manh với nữ đồng chí trong thời gian việc luôn! Hiện giờ để công việc định khó khăn bao nhiêu, cho dù tiêu tiền và dùng lương thực để mua cũng mua nổi chứ. Cái tên Lưu Quốc Huy là ngốc ?"
Nhóm xã viên của đại đội Song Sơn những lời của Lưu Đại Muội thì đều há hốc mồm hít sâu một .
Lưu Quốc Huy ... trò lưu manh với nữ đồng chí ?! Không thể nào, thằng nhóc nhà họ Lưu trông thành thật mà.
"Đại Muội, chuyện cô là thật ?" Triệu Hoa Hồng nhẹ giọng hỏi.
Lưu Đại Muội nghĩ tới Triệu Hoa Hồng sẽ là đầu tiên hỏi chuyện nên kinh ngạc trong chớp mắt, bà nhanh ch.óng trả lời: "Không thì ? Thật một trăm phần trăm luôn!"