Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:29:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa mới đóng cổng nhà xong thấy vợ đang nổi điên.

Chỉ thấy Mầm Thúy Thúy đang cầm một cây gậy lớn, đập cửa phòng của em trai.

"Thúy Thúy, Thúy Thúy, em đang ? Em đập cửa phòng Quốc Huy gì đó?" Lưu Quốc Cường chạy nhanh để ngăn động tác của chị .

Anh tuy rằng là một đàn ông sức lực lớn, nhưng cũng đau lòng cho vợ cho nên lực tay cũng lớn.

Ba bên trong thấy tiếng , trong lúc nhất thời vẫn ngơ ngẩn.

Giật hoảng sợ đến quên cả thở.

Mầm Thúy Thúy tức giận mà đẩy Lưu Quốc Cường một phen.

"Anh đừng động em!"

Đuổi cách xa , mở miệng kêu gào:

"Người nhà họ Lưu mấy cũng thật lợi hại nha. Tốn hai trăm đồng tiền và một trăm cân lương thực để mua công việc cho Lưu Quốc Huy, còn giấu nữa. Mấy các ngươi thông đồng coi với Lưu Quốc Cường là những đứa ngốc hả. Quốc Cường con trai của nhà họ Lưu mấy , ngay cả mảnh đất chân núi cũng lệch giống như lòng của . Cả nhà đều kiếm việc cho thằng hai mà tiêu tốn ít thuế ruộng, chỉ hai vợ chồng chúng . Mấy dựa cái gì mà bắt nạt như hả?"

Vừa đập thật mạnh cửa phòng Lưu Quốc Huy.

Giọng của chị to vang.

Chọc đến những ở cách vách cũng nhịn , sôi nổi chạy tới đây hóng hớt.

Mầm Thúy Thúy chỉ coi như thấy, tiếp tục gõ cửa bang bang bang.

"Ra đây , đây ngay, mấy ở bên trong, đừng trốn ở bên trong dám lên tiếng. Ra đây rõ ràng chuyện , mấy đều coi hai vợ chồng chúng là kẻ ngốc hả?"

Mặt Dương Xuân Phương xanh .

Cảm thấy uy nghiêm chồng của bà giẫm đạp.

Từ phía cửa, túm lấy cây gậy mà ban đêm Lưu Quốc Huy dùng chặn cửa.

Mở cửa phòng .

"Làm gì thế hả? Làm gì Muốn tạo phản ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-216.html.]

Dứt lời.

Đánh mạnh về phía cây gậy trong tay Mầm Thúy Thúy.

Chỉ ' phanh ' một tiếng.

Cây gậy tay Mầm Thúy Thúy, đ.á.n.h rơi mặt đất.

Chị thậm chí còn cảm giác cánh tay tê dại.

Vì thế, lửa giận trong lòng Mầm Thúy Thúy như tưới thêm xăng, vèo một cái bùng lên.

"Mẹ thẹn quá thành giận ? Nếu chuyện trái với lương tâm thì tức giận cái gì chứ?"

Chị hừ lạnh một tiếng, âm dương quái khí mà lớn tiếng : "Cha cũng tiền ghê, hai trăm khối, một trăm cân lương thực đó nha. Hai đối với Lưu Quốc Huy cũng thật nha, từng đấy tiền cũng bỏ . Nếu chỉ tiền của cha thì thôi . nhà họ Lưu chúng còn chia nhà ở riêng đó, tiền sợ là từ quỹ chung bỏ đấy nhỉ. Hai vợ chồng chúng con là chị cả cần cha giúp chúng con tìm một công việc. xài bao nhiêu tiền cho chú hai thì cha bù đủ cho chúng con là . Nếu con sẽ mang Phú Quý về nhà đẻ..."

Mầm Thúy Thúy nhắc tới Phú Quý là con trai của chị và Lưu Quốc Cường, năm nay mới ba tuổi.

Lưu Quốc Cường thấy vợ mang con trai về nhà đẻ, trong lòng quýnh lên.

"Cái gì mà về nhà đẻ, vợ ơi, em cũng thể cứ thế mà bỏ chứ. Nếu em với Phú Quý mà về nhà đẻ, còn thì ?"

Gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y Mầm Thúy Thúy, căn bản buông.

TBC

Mầm Thúy Thúy mềm lòng.

mà chỉ cần nghĩ đến hai trăm đồng tiền và một trăm cân lương thực, c.h.ế.t sống nuốt trôi cục tức .

" quản . Nếu cha bù tiền đầy đủ cho chúng , thể chuyện xử lý sự việc công bằng, sẽ về nhà đẻ. Anh cứ sống một ".

Lời đương nhiên là để hù dọa mà thôi.

Ở thời buổi , ly hôn chính là chọc phá cột sống.

Dương Xuân Phương thấy hiểu đứa con dâu đang uy h.i.ế.p a.

Trừng Mầm Thúy Thúy một cái : "Nếu cô về nhà đẻ thì cứ trở về , ngươi, chẳng lẽ Quốc Cường nhà chúng sẽ sống nổi ? mà còn cô... xem ngươi một đứa con gái gả ngoài như cô thể ở nhà đẻ mấy ngày."

Lương thực nhà ai thiếu chứ.

 

Loading...