Nhìn thoáng qua thấy Lâm Thanh Sơn đang chăm chú cái gì ở trong sân.
"Thanh sơn, con đang cái gì thế?"
Lâm Thanh Sơn đang chăm chú , ngẩng đầu lên đó nhanh ch.óng cúi xuống dán mắt lên quyển ghi chép.
"Kỹ thuật nuôi lợn do Đường Đường ..."
"Kỹ thuật nuôi lợn?" Lý Tú Lệ về phía Lâm Đường, giấu vẻ kinh ngạc : "Đường Đường, con còn nhớ ?"
Bà từng học, cũng mấy chữ, nếu cướp lấy tự xem .
Lâm Đường vuốt cằm,"Vâng ạ, đều ở trong đầu con hết ."
Vẻ mặt Lý Tú Lệ giống như thấy vật quý hiếm .
Giống như sờ cục vàng , vô cùng nâng niu, trân trọng, nhẹ nhàng xoa cái đầu nhỏ của Lâm Đường.
Chao ôi một tiếng, đó mở miệng khen: "Đầu óc của con gái thật thông minh, những kiến thức đó đều qua lâu mà vẫn còn nhớ , quá tuyệt vời quá tuyệt vời!"
Ninh Hân Nhu cùng Chu Mai theo lưng chồng, cùng khỏi bếp.
Ninh Hân Nhu những lời của Lâm Thanh Sơn, ánh mắt của cô về phía Lâm Đường tràn đầy sự ơn.
Nhà cô nợ cô út một ân tình lớn.
Thanh Sơn là con trai trưởng trong nhà, để ý đến chuyện nuôi dưỡng với ba con lợn ở sân .
Buổi tối thỉnh thoảng còn mớ, gì mà lợn con nhanh nhanh lớn lên, đừng bệnh các kiểu.
Bây giờ quyển sổ ghi chép phương pháp chăn nuôi lợn do em gái tặng, như buổi tối chắc ngủ ngon .
"Vất vả cho Đường Đường ." Ninh Hân Nhu vô cùng ơn .
Cô lướt qua quyển sổ dày cộp tay Lâm Thanh Sơn, trong lòng rõ quyển sổ là dùng một hai ngày thể xong .
Cũng cô út mất bao lâu mới xong nữa.
Lâm Đường cảm thấy chuyện vấn đề gì cả.
Cô chữ nhanh, khi xong cũng bôi t.h.u.ố.c mỡ giảm đau nhức cho cổ tay và ngón tay.
Nhìn qua thì rắc rối một chút nhưng thực hề cảm thấy mệt mỏi.
"Em thấy mệt mỏi gì cả! Em chữ nhanh, cũng mất mấy ngày xong ."
Chu Mai thích sách, thấy những dòng chữ rậm rạp sổ thì đầu cô đột nhiên cảm thấy đau nhức.
Ở trong lòng cô , sách là việc khó khăn nhất đời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-222.html.]
mà, vẻ mặt vui mừng của chị dâu, Chu Mai tinh ý nhận giá trị của quyển sách chút bình thường.
TBC
Ánh mắt cô lóe lên, giống như bóng ma bay đến chỗ Lâm Đường.
"Đường Đường ."
Sau khi gọi xong thì ngước ánh mắt mong ước Lâm Đường, khuôn mặt tỏ vô cùng nịnh nọt.
Lâm Đường nhướng mày, bình tĩnh : "Chị dâu, chị chuyện gì ?"
"Đường Đường, em thật với các trai của em." Đầu tiên Chu Mai khen ngợi một câu.
Sau đó, giọng chuyển.
"Em cũng đừng quên hai của em nhé, mặc dù hai em nhiều lắm nhưng trong lòng luôn thương em lắm."
Trong một cảnh đặc biệt, trong lòng Chu Mai vẫn tính toán.
Lúc cô chỉ đề cập đến Lâm Thanh Thủy, một chút cũng nhắc đến .
Lâm Đường gật đầu.
"Em , địa vị của các trai trong lòng em đều đều như , chị dâu, chị thể yên tâm."
Chu Mai thuận cột bò lên, còn nghĩ hỏi thêm vấn đề gì nữa.
Lâm Thanh Thủy bước đến, đẩy cô sang một bên, ở giữa hai họ.
Ánh mắt sâu thẳm liếc cô vợ ngốc của một cái.
Bệnh cũ tái phát ? Còn chiếm đủ chỗ ?
Khuôn mặt Lâm Thanh Thủy cảm xúc gì liếc Chu Mai, đó lập tức đổi vẻ mặt dịu dàng về phía Lâm Đường.
"Em gái, em đừng chị dâu em lung tung, dựa lao động chân tay để kiếm miếng cơm cũng gì là đáng hổ, cảm thấy kiêu ngạo vì thể tự ruộng kiếm điểm công việc."
Đường Đường vẫn còn là một cô gái nhỏ đấy.
Sao thể tạo áp lực cho con bé chứ.
Lâm Đường : "Anh hai, chị dâu em cũng cái gì, những chuyện khác trong lòng em đều rõ ràng, đừng lo lắng."
Các trai trong nhà, cô đều nhớ đến hết .
Nếu cơ hội sẽ sắp xếp hết cho các trai.
"Không cần chuyện gì cũng gánh vác một , em chỉ cần cố gắng công việc của là ." Lâm Thanh Thủy mở miệng khuyên.
Lâm Đường ngoan ngoãn gật đầu, cũng bướng bỉnh : "Vâng ạ."