Chu Bội Du đoán lãnh đạo giao cái nhiệm vụ cho mới tới , đáy mắt hiện lên sự vui sướng khi xem kịch. Hừ, con bé cửa sắp mất mặt.
Lâm Đường theo chủ nhiệm khỏi văn phòng. Đường Đường giải thích tình huống trong xưởng và phân công cái bộ môn cho cô. Cuối cùng, chị dẫn theo Lâm Đường dừng ở một cái bảng báo.
"Tiểu Lâm , thấy chữ của cô tồi, trận địa của phòng tuyên truyền giao cho cô nhé."
"Nội dung tuyên truyền mỗi ngày sẽ đưa cho cô ở buổi chiều hôm mỗi ngày, đừng xem thường tấm bảng đen . Nơi chính là chỗ mà mỗi khi tan tầm nhóm công nhân viên chức đều tới, việc cho ."
Đỗ Hiểu Quyên xem trọng cô gái tên Lâm Đường .
Lúc thi chị chú ý tới cô gái chữ nhanh , giao chỗ cho cô, hẳn là thể yên tâm, đến nỗi ?
Chị cho rằng xong cũng khác biệt gì mấy so với hiện tại, hiện núi lộ sông, hỏi thăm.
Vấn đề lớn.
TBC
Trong lòng Lâm Đường chuẩn từ sớm, nghiêm túc : "Đảm bảo thành nhiệm vụ."
Biểu tình Đỗ Hiểu Quyên ôn nhu, vỗ vỗ bả vai cô.
"Vậy cô mau lau bỏ tin đó , về văn phòng , chốc nữa sẽ bảo Dương Đốc tới đây để bàn giao công việc cho cô."
Lâm Đường lên tiếng, theo bóng dáng lãnh đạo rời . Nhìn cái bảng đen cao to mắt , đáy mắt là hứng thú. Làm báo bảng? Thật sự là chuyện trẻ con.
Nhìn lướt qua cái bảng đen to lớn mặt, như thế nào, trong lòng Lâm Đường tính toán. Cô dùng bàn trải ở cái hộp nhỏ phía bảng đen, lau những chữ to bảng.
Có chiều cao thể lau bộ. Nếu với tới cũng chỉ thể đợi chút nữa hỏi Dương Đốc xem chỉnh như thế nào.
Tần Tố Khanh hôm nay Lâm Đường tới , sáng sớm bắt đầu ngóng trông . Cô là nhân viên mua sắm ở trong xưởng, chạy tất cả các nơi khắp cả nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-231.html.]
Chấm công quy củ như vẫn là đầu tiên . Dù cũng là tuyên truyền, chỗ báo bảng vô cùng dễ thấy, cách cửa lớn của xưởng xa.
Tần Tố Khanh xưởng là thấy Lâm Đường. Trên mặt cô vui vẻ, dẫm lên đôi giày da "lộp cộp" chạy tới.
"Đường Đường, tới sớm như ư?" Tần Tố Khanh , cả khuôn mặt sáng ngời lên, giống như một mặt trời nhỏ. Quả nhiên là nhiệt liệt nùng diễm.
"Chào buổi sáng Khanh Khanh." Lâm Đường trả lời.
"Sao ở chỗ ?" Tần Tố Khanh chau mày ."Có bọn họ bắt nạt ? Nơi là nơi mà con gái thể việc ? Phòng tuyên truyền mấy đồng chí nam , bọn họ ?"
Nói móc khăn tay , giúp cô lau bỏ bụi phấn rơi ở tóc. Lâm Đường cảm thấy các đồng chí nữ thể công việc .
"Tớ cảm thấy vẫn , phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, chuyện gì mà ?"
Gông cùm xiềng xích của thế tục đối với phụ nữ ít, hà tất còn tròng gông xiềng lên cho chính cái gì? mà, Khanh Khanh là con gái ở cái niên đại , gia đình sủng ái mà lớn lên, loại suy nghĩ cũng là bình thường.
Không đợi cô trả lời, Lâm Đường rời chủ đề .
"Đã tới thời gian , còn ?"
Tần Tố Khanh xua xua tay: "Không vội, tớ ở bộ phận mua sắm, đó vài ngày bên ngoài mua sắm một đám bánh chưng. Chờ lãnh đạo tới báo cáo là , tạm thời việc gì."
Cuối tháng chính là tết Đoan Ngọ. Cái xưởng lớn như mà, chuẩn phúc lợi cho công nhân viên chức .
"Cậu là nhân viên mua sắm?" Lâm Đường chút ngoài ý .
Cô thấy gương mặt nhỏ b.úng sữa của Tần Tố Khanh, bộ dáng kiều thịt quý, chỉ cho rằng cô trong văn phòng. Không nghĩ tới thế mà Khanh Khanh ở bộ phận mua sắm. Công việc ở bộ phận mua sắm hề thoải mái chút nào cả. Hằng năm đều chạy khắp các nơi.
" , tớ yên mà thích chạy loạn khắp nơi cho nên mới bộ phận mua sắm." Tần Tố Khanh giải thích với cô.