Lâm Đường nhớ tới các loại phương t.h.u.ố.c trong gian hệ thống, ánh mắt chợt lóe, : "Tớ vài cái vấn đề hỏi ..."
Mới xong.
"Cậu hỏi , thể tớ tuyệt đối gạt ." Tần Tố Khanh vui vẻ mà .
Có thể giúp đỡ Đường Đường, cô ước còn . Lâm Đường khoa tay múa chân miêu tả một loại bình thủy tinh.
"Cậu nơi nào bán bình thủy tinh ? Loại bán xỉ ."
Tần Tố Khanh kinh ngạc: "Lọ đựng tương? Cậu ? Nhà tớ , nếu như thì về nhà tớ sẽ đưa cho ."
Nhà cô ăn đồ hộp nên còn vài cái chai đây.
"Không cần." Lâm Đường từ chối.
Sau đó cô tiếp: "Tớ cái phương pháp , nộp lên cho đại đội chúng tớ, dựng một cái xưởng tương ở trong đại đội, nhưng mà đóng gói là một cái vấn đề."
"Làm xưởng tương? Là cái loại tương ớt ăn trong nhà đó ?" Tần Tố Khanh tò mò.
Cô vô cùng thích ăn tương ớt.
Lâm Đường lắc đầu: "Không chỉ tương ớt, còn tương nấm hương, tương đậu, tương thịt..."
Dựa theo kế hoạch thì hẳn sẽ tương ớt . Nếu doanh thì tiếp tục đẩy thứ khác .
"Lợi hại." Tần Tố Khanh tán thưởng một câu.
Sau đó cô bảo: "Cậu mua bình thủy tinh đúng , thật tớ một xưởng pha lê, tớ thể hỏi thăm giúp một chút."
Trong lòng Lâm Đường vô cùng vui vẻ, mặt mày giãn . Sóng mắt lưu chuyển, qua vô cùng rực rỡ.
"Vậy phiền toái ."
Cô nghĩ tới sẽ thuận lợi như , hỏi một cái , cuối cùng cũng thỏa.
Tần Tố Khanh gương mặt tươi của cô, chỉ cảm thấy hai mắt cặp con ngươi phát sáng cho lóa một chút.
"Không phiền toái, chờ tương của các tớ còn mua mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-232.html.]
"Không cần mua, đến lúc đó sẽ cho ." Lâm Đường .
Lúc Tần Tố Khanh cũng cho rằng xưởng mơ ở trong thôn thì quy mô lớn bao nhiêu. Cô cảm thấy ít nhiều cũng chỉ là cái xưởng.
"Được, tớ sẽ chờ." Tần Tố Khanh sảng khoái đáp ứng.
Khi hai đang chuyện thì Dương Đốc tới.
"Đồng chí Lâm, chủ nhiệm Đỗ bảo tới đây bàn giao công việc." Biểu tình của khó nén kích động. Cả dường như tinh thần hơn hẳn.
Trời mới một công nhân lắp mạch điện như công việc tuyên truyền khó như thế nào, là cái loại khó mỗi ngày tóc rụng mất vài nhúm.
Anh lấy thực tiễn chứng minh một chuyện, đầu trọc cũng ý nghĩa là mạnh lên. Nghĩ tới khi mới xưởng, vì thể hiện chính , khoe khoang vẽ tranh, tiếp nhận cái báo bảng .
TBC
Dương Đốc vô cùng hối hận thể trở về thời gian đó, dùng một cái tát cho tỉnh .
là đầu óc cái hố to.
Tần Tố Khanh thấy bọn họ chuyện công việc, với Lâm Đường: "Đường Đường, cứ vội , tớ đây , giữa trưa hai chúng ăn cơm cùng với , nhớ chờ tớ, ?"
Đương nhiên Lâm Đường chẳng lí do gì để mà từ chối cả: "Được thôi, tới lúc đó tớ ở lầu chờ ."
Tần Tố Khanh dơ tay dấu OK, rời .
Lâm Đường về phía Dương Đốc : "Ngại quá, phiền toái , đồng chí Dương thẳng , cụ thể là như thế nào?"
Dương Đốc vẫy vẫy tay, để ý chút nào. Chỉ cần mấy cái kẹo và cái công việc báo bảng đẩy , cũng sẽ bực . Thậm chí còn coi đồng chí Tiểu Lâm thành rơm rạ cứu mạng.
Dương Đốc đưa những thứ đồ mang tới cho Lâm Đường, : "Không việc gì."
"Đây là tư liệu , cô thời gian rảnh thì thể xem, với cô chút chuyện hôm nay ."
"Nội dung tuyên truyền tích cực hướng về phía , hình thức thể hút lòng nhất, hút mắt thì yêu cầu thấp nhất là ."
"Tấm bảng đen là việc bắt buộc của mới đến phòng tuyên truyền, bọn Vương Văn cũng đều từng qua. Ở cô xem như là mới, cho nên mới rơi xuống đầu ."
"Hiện tại tới lượt cô, chậm rãi mà ngẫm , nếu như mới , là cô thể giải thoát ..."
Lâm Đường thấy dùng tới hai chữ "giải thoát", thật sự chút ngoài ý .