"Đó là trông coi kho hàng, lão Hồ. Lần nếu em mượn thang thì cứ trực tiếp một tiếng với ông là . Ông thực sự dễ chuyện, sẽ khó khác ." Dương Đốc kiên nhẫn mà giới thiệu.
Lâm Đường gật gật đầu tỏ vẻ .
Cây thang đặt ở ngay ngoài cửa của kho hàng.
Dương Đốc qua đó vỗ vỗ cây thang qua trông vô cùng cồng kềnh, ánh mắt về phía Lâm Đường ánh mắt mang theo chút bỡn cợt: "Nào, đây chính là cây thang cần dùng ."
Sợ đúng ? Một cô gái mềm mại yếu ớt như em mà thể khiêng cái thang lên thì gọi em là cha luôn.
Sắc mặt Lâm Đường vẫn như thường, chầm chậm qua đó. Cô liếc Dương Đốc một cái, mặt sáu chữ to ch.ói lọi ' chỉ là chuyện nhỏ thôi mà '.
Giây tiếp theo, cô dùng một tay xách cái thang lên nhẹ nhàng bước ngoài cửa kho.
Không thấy tiếng bước chân, Lâm Đường đầu hỏi: "Sao còn ?"
Dương Đốc cảm thấy ảo tưởng của vỡ nát hết . Cái thang bằng nhựa hả? Sao cô nhóc mới tới cầm nó lên nhẹ nhàng như đang cầm cái ghế nhựa ?
Khi thấy Lâm Đường hỏi chuyện, Dương Đốc nuốt nuốt nước miếng hồn trong nháy mắt. Anh đỡ cái cằm suýt chút nữa rớt mặt đất của nâng gót chân lên theo cô.
Chú trông coi kho hàng đang sửa sang sổ sách của nhà kho, cảm thấy đôi mắt mỏi nên định nghỉ ngơi một chút.
Vừa nhấc mắt lên thì ông cô gái nhỏ trắng nõn sạch sẽ mới kho hàng đang dùng một tay để xách theo cây thang mà ông khiêng cũng cố hết sức, bước chân như gió.
Lão Hồ hung hăng chớp chớp mắt chậm rãi mở mắt , cô gái nhỏ vẫn đang ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-234.html.]
Trong lòng ông nổi lên nghi ngờ, chỉ cảm thấy hình như việc nhiều quá nên xuất hiện ảo giác. Ông đưa tay lên xoa xoa đôi mắt, nữa thì vẫn thấy bóng dáng nhanh như gió của cô gái nhỏ .
"... Thật đúng là khó lường mà!" Lão Hồ lẩm bẩm.
lúc , ông thấy Dương Đốc cũng tới nơi. Vị nam đồng chí cứ như cô vợ nhỏ bám theo mà chạy theo cô gái nhỏ mới tới . Bộ dáng chạy vội vàng đầy mệt mỏi khiến khác mà khó chịu.
Lão Hồ nhanh ch.óng lấy tinh thần khẽ ' chậc ' một tiếng, biểu tình một lời khó hết. Một nam đồng chí kém cả một cô gái nhỏ mềm mại ? Thật đúng là mất hết thể diện của đám đàn ông mà!
Dương Đốc theo Lâm Đường, vị đồng nghiệp mới vác theo cây thang mà còn nhanh hơn cả cầm cái gì thì trong lòng chợt thấy vô cùng phức tạp.
TBC
Cùng lúc đó, đột nhiên nghĩ tới đồng chí Chu Bội Du vẫn luôn thích Lâm Đường. Trong lòng yên lặng nghĩ thầm, Chu đồng chí mà gì quá phận thì còn đỡ, chứ nếu việc gì quá mức thì chỉ sợ là tự hại thôi.
Hai nhanh ch.óng trở về tới chỗ bảng tin.
Vác theo cái thang bộ gần mười phút mà Lâm Đường ngay cả một giọt mồ hôi cũng chảy .
Dương Đốc cảm thấy thế là đủ , bội phục đến mức nhận cô sư phụ luôn. Anh meo meo khẽ dán cho cô một cái nhãn dễ chọc, trong lòng tự nhắc nhở chọc đến cô. Đây là cô gái mạnh mẽ nhất trong tất cả những cô gái mạnh , coi cô như là cha mà... kính trọng!
Lâm Đường dựng cây thang lên thật chắc chắn dẫm lên để lau khô những chữ cũ bảng đen, Dương Đốc thì yên bên cạnh như cái cọc gỗ.
Lau lau vài cái, Lâm Đường đột nhiên nghĩ thầm hình như quên mất chuyện gì đó thì . Vừa mới cúi đầu xuống thì thấy Dương Đốc vẫn còn đang ở đó, cô nhanh ch.óng lời cảm ơn: "Hôm nay phiền toái Dương đồng chí quá, ngày mai em mời ăn kẹo nhé!" Cô phát hiện rằng hình như Dương đồng chí thực sự thích ăn đồ ngọt.
Đôi mắt Dương Đốc lập tức sáng rực lên như hai cái bóng đèn bên trong, vui vẻ đáp : "... Vậy thì cảm ơn Lâm đồng chí nhé."