Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người lên tiếng đúng là Tần Dân Sinh. Dường như câu còn đủ để biểu đạt hết cảm xúc của ông, vẻ mặt Tần Dân Sinh đầy tán thưởng mà tiếp tục : "Lâm đồng chí đúng, chỉ cần tinh thần từ bỏ thì biện pháp chắc chắn sẽ nhiều hơn so với khó khăn. Tất cả những công nhân trong xưởng của chúng đều nên noi gương và học theo tinh thần . Phát hiện vấn đề, giải quyết khó khăn và ngừng tiến bộ. Nếu đều tư tưởng giác ngộ như Lâm đồng chí thì cần gì lo về sự phát triển của xưởng dệt bông nữa?"
Cô bé tuổi còn nhỏ mà suy nghĩ như , thật là một đồng chí tiên tiến tư tưởng giác ngộ cao mà.
Lâm Đường hổ: "..." Cô chỉ thuận miệng chút mà thôi.
Tần Tố Khanh thấy Tần Dân Sinh thì sửng sốt, qua nhỏ giọng hỏi: "Cha, là cha bảo tiếp lãnh đạo ạ? Sao cha ở chỗ thế?"
Tần Tố Khanh thoáng qua đàn ông trẻ tuổi đang im lặng bên cạnh Tần Dân Sinh, trong lòng chợt nảy nhiều suy đoán. Đừng bảo với cô lãnh đạo chính là đàn ông trẻ tuổi đấy nhé?
Lãnh đạo? , đúng là ông đang tiếp lãnh đạo. Tần dân sinh vội hồn, phát hiện quên mất kỹ thuật viên Cố nên trong lòng chợt căng thẳng. Ông hắng giọng hỏi: "Cố kỹ thuật viên, dẫn ngài tới nhà ăn nhé?"
Ánh mắt của đàn ông vẫn luôn về phía bảng tin, khi thấy Tần Dân Sinh thì mới dời ánh mắt .
Đôi mắt thâm thúy của Cố Doanh Chu khẽ liếc qua Lâm Đường một cái gật đầu, giọng trầm thấp vang lên: "Vậy phiền Tần xưởng trưởng ." Giọng dễ như âm thanh vang lên khi ngọc thạch gõ nhẹ , lộ một loại cảm giác lười biếng lạnh nhạt.
Lâm Đường giương mắt lên liếc đàn ông một cái, ánh mắt chợt đối diện với hầu kết nhô lên của . Hầu kết cổ nhô như hạt châu cỡ nhỏ, trông thực sự bắt mắt.
Người đàn ông cao thật đấy! Đây là cảm nhận đầu tiên của Lâm Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-236.html.]
TBC
Cô nhanh ch.óng dời ánh mắt , trong lòng thầm chậc chậc vài tiếng. Diện mạo , giọng ... Không thể ngờ rằng ở niên đại một đàn ông cả diện mạo lẫn giọng đều mỹ như thế.
Cố Doanh Chu cảm nhận một ánh mắt đang chăm chú , nâng mắt về phía chủ nhân của ánh mắt thì thấy đỉnh đầu của cô gái nhỏ .
Vào đầu tiên chạm mắt, còn cho rằng tính tình của sẽ giống hệt như diện mạo của cô, là một cô gái nhỏ yêu kiều mềm mại. Thế nhưng gặp thì còn suy nghĩ như nữa.
Người thường nét chữ nết . Nét chữ thực sự hề tầm thường mà lộ sự ngạo nghễ trong cốt cách, mỗi nét b.út đều lực độ . Không thể phủ nhận rằng đây chắc hẳn là một cô gái nội tâm cứng cỏi.
Đây là đầu tiên Cố Doanh Chú cảm thấy tò mò về một cô gái. Chẳng qua, lúc chút tò mò còn gợn sóng chút nào thì đè xuống trong lòng. Dù thì cũng chỉ là bèo nước gặp mà thôi.
Mọi suy nghĩ đều nảy trong nháy mắt biến mất ngay tức khắc. Cố Doanh Chu về phía Tần Dân Sinh, khóe môi nhếch lên, khách khí : "... Phiền Tần xưởng trưởng dẫn đường."
Tần Dân Sinh hiệu tạm biệt cho Tần Tố Khanh và Lâm Đường dẫn theo đang ông về phía nhà ăn.
Thân hình của Cố Doanh Chu cao ráo thon dài, eo tất cả là chân. Anh chủ cần đường thôi cũng là một phong cảnh vô cùng bắt mắt khiến mắt những xung quanh sáng ngời .
Lâm Đường đôi chân dài miên man của đàn ông mà trong mắt lộ vẻ hâm mộ, càng thêm quyết tâm chăm chỉ uống sữa bò.
"Người đang gì thế? Sao cùng Tần xưởng trưởng và các lãnh đạo trong xưởng ?" Cô thuận miệng hỏi, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ trong xưởng sắp biến động ?