Tần Tố Khanh cũng chút khó hiểu. Không cha cô bảo là hôm nay ông tiếp đãi một lãnh đạo cực kỳ quan trọng ? Người đàn ông trẻ tuổi như , chắc hẳn là nhỉ?
"Không nữa, sáng sớm hôm nay cha bảo là tiếp đãi một lãnh đạo cái quan trọng mà. Chắc là chứ?" Giọng điệu của Tần Tố Khanh nghi ngờ. Người đàn ông qua thì vẻ còn tới ba mươi tuổi mà...
Lâm Đường thì cảm thấy vị lãnh đạo mà Tần Dân Sinh nhắc tới khả năng chính là nam nhân từng chạm mặt với một .
Thứ nhất là do khí thế của đàn ông trông đặc biệt, thứ hai là bởi vì thái độ của Tần Dân Sinh đối với vẻ chút... tôn kính. Vậy nên chắc hẳn là phận của đàn ông hề tầm thường chút nào.
Chậc chậc, thanh niên tài tuấn cơ đấy! Chẳng qua dù như thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến cô cả.
Nghĩ , Lâm Đường bèn kết thúc đề tài : "Người thế nào thì cũng liên quan gì tới chúng . Không bảo dẫn tới nhà ăn , còn mau thôi?"
Tần Tố Khanh vỗ vỗ lên trán vài cái: " đúng, ăn cơm, để dẫn . Mấy thứ thì cứ để tạm ở nơi , ai dám lấy trộm ."
Lâm Đường gật đầu thu dọn qua đồ của cho gọn gàng, đó hai cùng tới nhà ăn.
Hai mới rời thì nhóm công nhân của nhà xưởng như ong vỡ tổ mà tan tầm, trong nháy mắt cả sân là .
Nhìn thấy bảng tin xong một nửa , nhóm công nhân tràn đầy hăm hở việc đều tự chủ mà dừng chân .
"Mỹ Lệ ơi, bảng tin tên kìa! Còn một hình vẽ tiếp tục cố lên nữa kìa, đây là cổ vũ đúng ? Thú vị thật đấy." Một cô gái tự tin rộng rãi chuyện với bạn đang bên cạnh.
Cô gái nhỏ gầy khen đỏ bừng mặt lên, đáy mắt là sự vui sướng thể kìm nén : "Không chỉ khen một , đó là để cổ vũ tất cả trong xưởng đấy! Tranh tuyên truyền về Tết Đoan Ngọ phía bảng tin trông mắt thật đấy, đó là bánh chưng đúng ? Nhìn là ăn ngon ..." Vừa chuyện, hai dừng chân ở bảng tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-237.html.]
Những phía thấy thì cũng nhịn mà dừng bảng tin thêm vài , đó đều sôi nổi mà thảo luận.
"Phòng tuyên truyền đổi phụ trách bảng tin ? Sao trông lên ít ? Nếu bảng tin mà cứ như thế thì mỗi ngày tình nguyện xem năm ."
" đúng, trông rõ ràng rành mạch..."
"Cũng là ai nhỉ? Công nhận là cả chữ lẫn tranh đều !"...
Lúc bảng tin đang nghị luận nhiệt tình thì Lâm Đường và Tần Tố Khanh tới nhà ăn.
TBC
Công nhân việc trong xưởng dệt bông nhiều nên diện tích nhà ăn cũng nhỏ, hai tầng. Vừa bước trong thì Lâm Đường ngửi thấy mùi hương thơm ngào ngạt.
Tần Tố Khanh lôi kéo cô lên tầng hai, hăng hái giới thiệu: "Đường Đường, theo ! Trên tầng hai một quầy thịt kho tàu ăn cực ngon luôn, để dẫn nếm thử nhé, tuyệt đối là siêu ngon!"
Lâm Đường dở dở . Cậu cũng lôi kéo lên đây , còn lựa chọn nào khác ?
Tới tầng hai thì mùi đồ ăn càng thêm nồng đậm, so với tầng một thì còn thơm hơn nhiều.
Ở góc gần cửa sổ hai gian phòng ăn nhỏ riêng biệt.
Xưởng trưởng Tần Dân Sinh của xưởng dệt bông nhất quốc doanh Cẩm Châu tầm ăn xa, tiến cử tài và tích cực học tập thêm các kỹ thuật tiên tiến, bởi mà nhà máy hiệu quả sản xuất và lợi nhuận cực kỳ , xếp trong cả nước cũng một hai, thức ăn ở nhà ăn thì càng thiếu sót gì. Ở đây thịt đồ ăn, với đồ ăn ở bên ngoài tiệm cơm quốc doanh nhiều.