Máy móc thì thành vấn đề, thể dùng mới là điểm mấu chốt!
Tần Dân Sinh và những lãnh đạo còn suy nghĩ cẩn thận từ , cũng quyết tâm rằng nhất định bắt lấy lô máy móc tay. Vừa Cố Doanh Chu nhả thì bọn họ đều vội vàng gật đầu xác nhận.
"Xác nhận chứ, đương nhiên là xác nhận !"
"Trong xưởng của chúng nhiều nhân tài kỹ thuật chuyên nghiệp, chỉ cần chậm rãi tìm hiểu và nghiên cứu thì sớm muộn gì vấn đề kỹ thuật cũng giải quyết thôi."
"Còn cảm ơn Cố kỹ thuật viên hào phóng giúp đỡ và tín nhiệm chúng nữa. Ngài cứ yên tâm , xưởng dệt bông nhất quốc doanh tuyệt đối sẽ phụ sự chờ mong của ngài !"
Những lãnh đạo trong xưởng cảm động đến rơi nước mắt, còn chuyện dễ hơn .
Đáy mắt Cố Doanh Chu hiện lên một tia sáng, đáp : "Không dám nhận! Các vị đều là tiền bối của , còn dựa các vị nhiều." Về việc cung cấp máy móc cho Tần Dân Sinh, cũng tâm tư riêng.
Những đang ở đây đều là cáo già, gì ai hiểu ý tứ sâu xa trong lời của Cố Doanh Chu chứ?
Tần Dân Sinh lập tức bày tỏ thái độ, trịnh trọng : "Không dám dám! Nếu Cố kỹ thuật viên việc gì cần giúp đỡ thì cứ việc thẳng, thể giúp thì chúng tuyệt đối sẽ chối từ." Không sợ thêm lợi ích mà chỉ sợ cái gì cũng .
Đừng Cố kỹ thuật viên còn trẻ tuổi mà nhầm, thật ông thế lực của thanh niên cực kỳ lớn. Nghe còn quan hệ vững chắc với bên quân đội, nếu thì cũng trong tay những máy móc hiện đại nhập khẩu từ nước ngoài như . Có thể móc nối quan hệ với một bản lĩnh như là do vận may của xưởng bọn họ cực kỳ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-239.html.]
Còn về việc ai thể xem hiểu hướng dẫn sử dụng máy móc mà nhắc nhở thì cứ chậm rãi nghiên cứu , kiểu gì cũng thể tìm tài ba thôi. Cùng lắm thì cứ chậm mà chắc là . Cơ hội xảy mặt thể để vuột mất, nếu bỏ lỡ cơ hội đổi cải thiện máy móc làn thì khi sẽ hối hận cả đời mất.
Không khí trong phòng ăn riêng càng ngày càng vui vẻ náo nhiệt.
TBC
Ở bên ngoài phòng riêng nhà ăn, Tần Tố Khanh đang lôi kéo Lâm Đường tới cửa sổ thịt kho tàu.
Người múc đồ ăn chính là một thím béo, thấy Tần Tố Khanh thì bà chào hỏi quen thuộc: "Tần đồng chí tan đấy , một phần thịt kho tàu đúng ? Cháu tới đúng lúc đấy, thịt kho tàu hôm nay ăn ngon lắm!"
Tần Tố Khanh thịt kho tàu nóng hổi đang tỏa nóng qua cửa kính mà thèm vô cùng, cũng lâu cô ăn món : " , cháu gọi một phần thịt kho tàu..."
Sau khi xong, nhớ tới Lâm Đường đang bên cạnh thì cô khẽ nháy đôi mắt xinh : "Đường Đường, cũng gọi một phần , thịt kho tàu mà thím béo ăn ngon lắm đấy! Chẳng qua do bây giờ mới tan tầm nên vẫn ít thôi, nếu mà tới thì chỉ một lúc là bán hết sạch ."
Thím béo thấy lời khen của Tần Tố Khanh thì vui vẻ chịu , bàn tay đang cầm môi khẽ run lên khiến chỗ thịt múc cho Tần Tố Khanh nhiều hơn ngày thường vài miếng.
"Tần đồng chí chuyện thật là dễ , cô gái nhỏ bên cạnh cháu là đồng chí mới tới ? Hình như thím gặp qua cô bé bao giờ." Thím béo tò mò hỏi. Cô gái nhỏ xinh như , nếu gặp qua thì nhất định là bà sẽ quên.
Lâm Đường tiến lên một bước, : "Chào thím béo ạ, cháu là Lâm Đường của phòng tuyên truyền, hôm nay cháu mới tới . Thịt kho tàu thím thơm thật đấy. Cháu cũng gọi một phần ạ, phiền thím ." Cô cong mắt lên , đáy mắt dường như chứa ngàn vạn trời lấp lánh .