Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 240

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:30:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng thím béo liên tục khen cô bé thật ngoan ngoãn. Con gái nhà ai mà xinh đáng yêu thế nhỉ? Cô bé mới chỉ lên thôi mà già như bà cũng cảm thấy đôi mắt ch.ói sáng , may mà vẫn còn nhớ chuyện chính.

Thím béo nhanh ch.óng hồn, cũng múc cho Lâm Đường một môi tràn đầy thịt kho tàu. Phải khiến cho đồng chí mới tới cảm nhận sự hào phóng và xa hoa của nhà ăn xưởng nhất quốc doanh mới !

Lâm Đường mua một phần thịt kho tàu, một ít khoai tây xào chua cay gọi một bát cơm nhỏ, một bát canh, tất cả chỉ tốn một mao hai.

Hai mua cơm xong, mới xuống bàn thì một đám công nhân sức sống b.ắ.n bốn phía bắt đầu tràn nhà ăn. Chỉ trong chốc lát, nhà ăn rộng rãi trở nên ầm ĩ hơn hẳn.

Tần Tố Khanh ăn cơm chuyện: "Đường Đường, đợi chút nữa dẫn dạo xung quanh một lượt nhé! Trong xưởng lớn lắm, nhất định là vài nơi qua."

Lâm Đường nuốt miếng cơm trong miệng gật gật đầu, : "Mình thì cũng , nhưng còn thì ? Giữa trưa cần nghỉ ngơi ?"

"Không cần , chúng cu li việc nặng nhọc gì , cần nghỉ trưa cũng ." Có mệt mấy cũng mệt bằng mấy công nhân trực tiếp sản xuất máy móc trong xưởng ?

Lâm Đường đương nhiên là gì phản đối cả, bèn gật đầu đồng ý.

Cơm nước xong, hai mang trả khay và bát đĩa đựng đồ ăn bắt đầu chuẩn quanh xưởng.

Hai tới nhà xưởng , đập mắt chính từng dãy phòng cao cao. Tần Tố Khanh : "Đây chính là nhà xưởng..."

Lại bên trong một đoạn, cô chỉ một dãy cao ba tầng gồm nhiều phòng ở nhỏ,"Đây là ký túc xá trong xưởng, những ở trong đó đều là công nhân, sáu ở một phòng..."

Mấy gian phòng là phần thưởng dành cho những công nhân tiên tiến cống hiến lớn đối với xưởng, đa đều là các công nhân lâu năm. Hiện tại mà xin ở trong ký túc xá thì khó, bởi vì phòng ở đủ nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-240.html.]

Sau khi dạo quanh quanh một lúc, cuối cùng Tần Tố Khanh và Lâm Đường dừng ở một khu độc lập trông cực kỳ khí phái. Cửa lớn sơn màu nâu, những bậc thang để cực kỳ tinh xảo cực kỳ xa hoa.

TBC

"Nơi là để ?" Lâm Đường tò mò hỏi.

"Hì hì, ngay là sẽ tò mò mà!" Tần Tố Khanh vui vẻ, đó trả lời: "... Các công nhân trong xưởng đều gọi nơi là đại sảnh văn nghệ."

"Đại sảnh văn nghệ ? Chẳng lẽ là để các hoạt động ngoài giờ?" Lâm Đường nhướng mày đoán.

Tần Tố Khanh nghĩ rằng bạn đoán ngay, hỏi: "Vậy những hoạt động gì ?"

"Ngày lễ ngày tết một vài hoạt động chúc mừng, hoặc là nếu trong xưởng chuyện gì thì một vài tiết mục biểu diễn văn nghệ, đúng ?" Lâm Đường nhàn nhạt đoán.

Dù là cái gì nữa thì ở thế kỷ 23 cô đều chơi đến chán . Chẳng qua cô nghĩ rằng mà xưởng dệt bông ở niên đại cũng hoạt động văn nghệ. Chắc cô nên hổ danh là xưởng dệt bông nhất quốc doanh nhỉ?

Tần Tố Khanh ừ một tiếng," thật là như ." Trả lời xong, cô thò sát gần Lâm Đường nhỏ giọng : "Lại cho một bí mật nữa nhé! Hình như Tết Đoan Ngọ cuối tháng xưởng chúng tổ chức một hoạt động chúc mừng đấy, đến lúc đó thể dẫn theo trong nhà tới đây chơi nữa."

Nghe chỉ những màn biểu diễn văn nghệ mà còn vài thứ khác thú vị lắm, nhưng cha Tần Tố Khanh kể hết cho cô .

Lâm Đường thì vui vẻ, cũng bắt đầu cảm thấy hào hứng theo.

Đây đúng thật là chuyện . Đại đội cô quanh năm suốt tháng cũng chẳng hoạt động giải trí nào, cuộc sống của trong gia đình cô cũng nhạt nhẽo. Nếu thể tới đây xem biểu diễn văn nghệ thì chắc hẳn là nhà cô đều .

"Mình nhớ , đến lúc đó sẽ đưa nhà của tới đây xem." Lâm Đường . Cô chút nhớ trong nhà .

 

Loading...