Ngày tháng nhanh chậm mà trôi qua.
Lâm Đường dần dần quen với công việc trong xưởng. Việc bảng tin nhanh, chỉ cần một ngày là xong hết . Sau khi xong bảng tin, những ngày cô bắt đầu về văn phòng vài việc vặt, nơi nào cần đến cô thì cô sẽ tới đó để giúp đỡ.
Lâm Đường cũng cảm thấy cả. Vừa mới thì ai mà chẳng như ?
Học tập, cuộc sống sinh hoạt, công việc... Năm tháng dài dằng dặc, đời cũng dài, gì ai mà ' thích ứng ' với những điều mới mẻ trong cuộc sống ?
Trong thời gian , điều duy nhất khiến Lâm Đường phát sầu chính là cô nhận một nhiệm vụ do hệ thống giao cho: Trong một tháng mua một bộ bất động sản trong huyện.
Thế nhưng cô thực sự nên việc như thế nào cả. Cô suy ngẫm kỹ càng , nhà ở hiện giờ phép tùy ý mua bán, hơn nữa trong huyện còn cực kỳ khó tìm nhà nữa nữa. Nhà nào cũng đều thiếu chỗ ở nên hầu như là ai bán nhà cả.
"Thống Tử, mày chắc là mày chơi tao chứ?" Lâm Đường nhíu c.h.ặ.t lông mày. Cô tích cóp chút tích phân dễ dàng lắm chắc?
【Hệ thống là một hệ thống chính trực tam quan, là những cái hệ thống giả mạo bên ngoài , kém chất lượng, xin ký chủ cần suy đoán ác ý. 】
Giọng của hệ thống vẻ chút tức giận.
Lâm Đường đang bộ về nhà khi kết thúc một ngày việc.
Trong đầu đang chuyện cùng với hệ thống cũng ảnh hưởng đến việc đường của cô.
TBC
"Vậy lúc mày tuyên bố nhiệm vụ chẳng lẽ kết hợp một chút bối cảnh xã hội hiện tại ? Đây cũng gì, nhưng một tháng! Thời gian chỉ một tháng! Ký chủ của mày lấy bất động sản đây, mày còn mày lừa tao!!"
Chỉ cần nghĩ đến chuyện khi nhiệm vụ thất bại sẽ hệ thống trừ mất 2000 điểm, cả Lâm Đường đều cảm thấy khó chịu.
"..." Đầu óc nên xúc động chỉ vì 2000 nghìn điểm khen thưởng.
Vẻ mặt hệ thống thờ ơ
【 Đây là nhiệm vụ của ký chủ, xin ký chủ hãy thành càng sớm càng . Phàn nàn, lóc cũng giải quyết điều gì, tìm giải pháp mới là lối thoát duy nhất. 】
Lâm Đường: Chuyện ai mà chẳng chứ?
Ôi!
Bất kể là ở thời đại nào đều khó mua một căn nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-243.html.]
Đây đều là chuyện gì ...
Cả đoạn đường đều đang nghĩ cách cũng nghĩ cái gì, lúc Lâm Đường về đến nhà trong sân.
Đang định lấy nước rửa mặt.
Cô thấy trong một căn phòng khác, truyền đến tiếng chuyện của ông nội Giang và bà nội Giang.
Bà nội Giang thở một nặng nề.
Nhìn thoáng qua căn nhà chút trống trải khi dọn dẹp xong.
Trong giọng tràn đầy sự tiếc nuối.
"Chúng sống ở nơi hơn mười năm, bây giờ đột nhiên bán nhà, trong lòng cảm thấy chút khó chịu."
Mỗi viên gạch, mỗi ngóc ngách đều là những kỷ niệm đáng nhớ!
Ông nội Giang tiếng cảm thán của vợ thì chẳng thèm đoái hoài gì đến chiếc radio yêu quý của nữa, sang vỗ vai an ủi vợ.
Ông mỉm an ủi vợ: "Nếu như bà trở về, thì đây liền cùng bà về chứ , cũng việc gì to tát, bà cần buồn rầu như gì."
Bà nội Giang lắc đầu mỉm .
Khi bà mỉm khóe mắt phủ đầy những vết chân chim, đôi mắt năm tháng mài dũa thấm nhuần sự dịu dàng.
"Không cần! Sống ở chỗ nào cũng giống cả, chúng già , chạy chạy cũng , con trai cũng sẽ yên lòng. Hai chúng chỉ cần chăm sóc chu đáo cho cháu trai cháu gái, giúp con trao quản lý nhà cửa, chăm sóc cho bản là ."
Ông nội Giang gật đầu : "Được, đều lời bà."
"ông cái gì cũng đều hết." Trong lòng bà Giang vô cùng vui vẻ nhưng mặt tỏ hung dữ, trừng mắt ông nội Giang một cái.
Nửa phút , mặt bà lộ vẻ buồn bã.
"Ông xem chúng sẽ mỗi năm đều về đây thu tiền nhà chứ? Lại cũng ở đây nữa, Nếu thể bán thì thật là , cho thuê rốt cuộc là chút phức tạp."