Nói xong chuyện đắn, cô than một câu, vẻ mặt đầy tiếc nuối mà sờ gương mặt: "Vốn đang nghĩ tết Đoan Ngọ sẽ ngoài cơ. Lúc gặp tớ, khả năng sẽ thấy một cô bé thổ dân đen tới tỏa sáng. Hy vọng tới lúc đó vẫn sẽ nhận tớ ."
Ra ngoài ý nghĩa là chạy khắp nơi nơi. Chạy tới chạy lui, gương mặt dưỡng da , còn thể trắng nõn lên . Nghĩ đến làn da càng ngày càng xong, Tần Tố Khanh chỉ rơi lệ.
Lại tưởng tượng tới tết Đoan Ngọ cuối tháng, trong lòng cô đang đổ m.á.u.
Tần Tố Khanh gương mặt nhỏ trắng trẻo mềm nộn của Lâm Đường, cứ là vô cùng hâm mộ.
TBC
"Đường Đường, làn da của quá." Cô ghé sát mặt , hâm mộ mà .
Lúc còn học, tuy rằng Đường Đường ăn mặc quê mùa, dính đầy bùn đất cũng là 1 2. Hiện tại mặc áo hoa nhí , thêm một cái quần đen, chân thì đôi giày da nhỏ.
Bím tóc đen bóng rũ ở n.g.ự.c, môi hồng răng trắng, còn hơn cả minh tinh trong điện ảnh.
"Làn da?" Lâm Đường nghi hoặc: "Cậu đang lo lắng phơi đen?"
Cô cảm thấy làn da của Khanh Khanh vẫn còn mà, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đôi mắt sáng ngời, trông xinh mà.
Tần Tố Khanh như là đột nhiên mất hết sức lực. Hai tay rũ xuống, cằm gác lên bàn, thở dài một .
"Có là cảm thấy hiện tại tớ vẫn còn đúng , đó là bởi vì đoạn thời gian khi tớ ngoài, chúng tớ chạy bên ngoài nhiều quá, hơn nữa thời tiết ."
"Năm thấy tớ thôi, nếu thật đúng là nhất định sẽ nhận tớ. Nói như thế là bởi vì, khi tớ trở về em trai tớ và ba tớ đều nhận . Điều kì quái nhất chính là, buổi tối lúc tớ wc, dùng bả vai đập ngã xuống, nọ còn hề thấy tớ, sợ tới mức tưởng gặp quỷ. Tớ đụng mà đau tới mức c.h.ế.t sống , còn kịp lên tiếng, nọ hô lên . Chỉ thế, bà thím còn tuyên truyền ở trong viện vài ngày. Mấy ngày nay ba tớ và em trai tớ đều dùng vẻ mặt cổ quái mà tớ, thật là..."
Oán khí của Tần Tố Khanh khá là lớn, hiện tại tiếp còn mang theo bộ dáng vô cùng ủy khuất. Cái miệng sắp thể treo cái bình lên .
Lâm Đường đang nhưng cảm thấy lắm, vì thế mà nhịn xuống.
"... Khụ..." Cô dùng tay chống cằm, thanh giọng , bảo: "Vậy đúng thật là oan."
Hơn nữa lúc đó đen tới mức nào chứ, thật sự thể tưởng tượng . Tần Tố Khanh cô một lúc, rối rắm mà c.ắ.n môi.
"Cậu thì cứ , đừng nghẹn hỏng." Ánh mắt cực kì u oán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-252.html.]
Lâm Đường duỗi tay xoa xoa đầu cô, lấy từ cái túi mang theo bên , kỳ thật là gian hệ thống, lấy một hộp kem dưỡng da.
"Cho ."
Mặt Tần Tố Khanh đầy vẻ nghi hoặc: "Đây là cái gì?"
"Không tò mò vì da tớ như ư? Tớ dùng cái . Đây là thứ chính tay tớ , dùng cũng tệ lắm, thử xem ." Lâm Đường chớp chớp mắt, .
Một hộp kem dưỡng da, dù cho xuống ruộng việc cũng sợ, càng đừng tới ngoài chạy nghiệp vụ.
Nháy mắt Tần Tố Khanh trợn tròn hai mắt.
"... Gì? Tự tay ?"
Cô theo ba cô tới xưởng kem dưỡng da để xem qua. Cách phức tạp như nhổ lông heo . Dù thì cô cũng xem hiểu.
Một lúc .
Tần Tố Khanh l.i.ế.m môi, giọng khàn khàn: "... Cậu đúng là thật tài giỏi."
Ánh mắt Lâm Đường bắt đầu thích hợp. Sao thông minh tới mức ?
Lâm Đường gương mặt nhỏ như gặp trấn động lớn của Tần Tố Khanh, chút ngây ngốc,
"..."
Hình như Tiểu Vân cũng khiếp sợ như mà.
Tần Tố Khanh: Cậu thì sợ thôi!
"Không gì tài giỏi cả, ngẫu nhiên một tờ bí quyết mà theo thôi." Lâm Đường nhàn nhạt .
Tần Tố Khanh càng sùng bái đối với cô hơn. Đôi mắt như , thỉnh thoảng lóe ánh sáng ch.ói mắt.