"Đường Đường, con sắp xếp căn phòng ." Giọng Lý Tú Lệ khó nén sự vui mừng.
Cô gái trẻ nên ở căn phòng như mới đúng. Lâm lộc ý tưởng của vợ , nâng tay vỗ vỗ cánh tay bà, ánh mắt Lâm Đường đau lòng thôi. Điều kiện trong nhà xác thật để con gái ủy khuất .
Lâm Đường cha đang suy nghĩ cái gì, kéo ghế để cho bọn họ xuống, liền vội vàng rót nước.
TBC
"Cha, , hai tới từ lúc nào?"
Trong phòng chỉ một chiếc bình tráng men, cô lấy một cái chén sứ lớn, pha sữa bột, bưng cho cha .
Lý Tú Lệ thấy, trong lòng ấm áp pha hỗn loạn với sự đau lòng. Ôi trời, mới chú ý một chút thôi, con gái pha sữa bột. Bọn họ uống nước là !
"Vừa tới bao lâu, vội gì, mau tới xuống để cha xem con nào."
Thật bọn họ tới từ sáng sớm , nhưng sợ nhiễu con gái đang nghỉ ngơi nên ở ngoài cửa đợi hơn nửa tiếng. Lời bà .
Lý Tú Lệ nhận cái ly tráng men đưa cho Lâm Lộc, lôi kéo Lâm Đường lên giường,
Lâm Đường quá tin là cha mới tới, nhưng cô cũng gì cả.
"Con vẫn mà, trông nhà khỏe ? Có lương thực ? Sao con cảm thấy cha và gầy ?" Cô khẽ nhíu mày , lo lắng hỏi.
Nếu cách giải thích, Lâm Đường nhất định sẽ lấy hết lương thực trong gian hệ thống . mà cô mới , lấy nhanh như thật sự cách nào giải thích nổi.
Lại chờ thêm một thời gian nữa ...
Chờ tới lúc nhận cả quà ăn tết của xưởng thì mang về luôn...
Lý Tú Lệ xoa xoa gương mặt nhỏ nhăn nhúm của Lâm Đường, : "Gầy chỗ nào, cha vẫn mà. Lại thêm một thời gian nữa cũng sẽ thu hoạch lương thực, chờ lương thực mới, hấp màn thầu sẽ mang cho con một chút."
Lâm Đường thích ăn màn thầu bằng lúa mới, mỗi một năm phân phát lương thực, trong nhà cũng sẽ mấy cái.
Lâm Đường thầm tính toán thời gian trong lòng. Tới tận tháng sáu mới thể thu hoạch lương thực cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-256.html.]
Vậy mà bắt đầu ngóng trông lương thực mới? xem lương thực trong nhà đúng thật là còn nhiều lắm. Cũng may sắp nghỉ , đến lúc đó thể mang lương thực về nhà.
Trong lòng Lâm Đường an tâm, Lý: "Vâng ạ, cảm ơn ."
Lý Tú Lệ từ ái mà : "Cảm ơn cái gì, đứa con gái ngốc ."
" , mang cho con chút lương thực và rau ngâm. Cha con còn tìm đổi cho con chút mật ong, con thích ? Lúc nào nhàn rỗi thì pha nước uống."
Lời của bà rơi xuống, Lâm Lộc cũng lấy đồ mang đến. Nhìn tới cái bàn sạch sẽ của con gái, ông đặt trực tiếp cái túi lên. mà là móc một đống đồ mới , sạch sẽ mới đặt lên bàn.
"Đường Đường, đây là mật ong, con thích cho chanh mật ong , cha đổi cho con đây. Còn mì và đồ ăn , đói bụng thì con mì sợi mà ăn, thơm lắm!" Lâm Lộc thu dọn đồ đạc .
Lâm Đường lên từ mép giường, tới ấn cha cô ngôi ghế.
"Cha, cha cần vội, để tự con là ."
đó đưa sữa bột pha xong đặt bàn cho cha .
"... Nhân lúc còn nóng mau uống sữa ."
Trong lòng Lý Tú Lệ vô cùng hưởng thụ, bên ngoài oán trách : "Con giữ mà uống chứ, và cha con một bó tuổi , uống cái lãng phí lắm."
Lâm Lộc thấy con gái hiếu thuận như , trong lòng cảm thấy hạnh phúc mĩ mãn.
Uống một ngụm, chép chép miệng.
"Thật ngọt, miệng ngọt, tim cũng ngọt!"
Lâm Đường thích cô mấy lời như bọn họ uống lãng phí, lời cha Lâm , sắc mặt lên ít.
Cô kéo cánh tay Lý, giọng mang theo sự oán trách bất mãn: "Con thích lời của ."