Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đường đang hỏi cô tìm cách và ngâm rượu t.h.u.ố.c như thế nào, định giải thích một lượt thì Lý Tú Lệ tìm nguyên nhân giúp cô: "Lại là sách nên thấy đúng ? Quả nhiên đầu óc của học đúng là khác biệt hẳn. Lúc con còn nhỏ tuổi trông y như là cục bột nếp , lúc nào cũng ôm theo một quyển sách để trông ngoan cực kỳ, cái bộ dáng nhỏ đáng yêu đến mức..." Bà blah blah tự tìm câu trả lời luôn.
Mặt Lâm Lộc cũng tràn đầy vẻ kiêu ngạo, ha ha: "Không thì ! Lúc Đường Đường còn nhỏ, gì ai trong đại đội thích con gái chứ? Chờ đến khi học thì ngày nào con bé nho nhỏ cũng cõng cặp sách lớn tướng lưng, ngoan ngoãn đáng yêu, lúc lớn lên thì đứa nhỏ học tập nghiêm túc. Mỗi khi đến kỳ thi con bé luôn luôn một trăm điểm khiến mấy trong thôn ghen tị c.h.ế.t luôn! Đường Đường thể hiểu nhiều thứ như đều là nhờ tri thức tích lũy mười mấy năm, lợi hại cũng là điều đương nhiên thôi..."
Lý Tú Lệ thấy ông bắt đầu khoe khoang thì cũng gì, bởi vì bà cũng cảm thấy kiêu ngạo y hệt chồng . Có con gái ngoan ngoãn ưu tú như , kiêu ngạo một chút thì ?
Một nhà ba trò chuyện trong chốc lát, thấy thời gian cũng trôi qua nên Lý Tú Lệ nhắc nhở: "Ông nó ơi, đến giờ đúng ? Chúng còn chạy về nhà bắt đầu việc nữa đấy."
Lâm Đường ngây ngẩn cả ,"Cha, , hai xin nghỉ ạ?"
TBC
Lý Tú Lệ vỗ vỗ tay cô, từ ái : "Xin nghỉ cái gì, và cha con dậy sớm một chút là mà. Hiện giờ việc ngoài ruộng đang chậm rãi nhiều dần lên, thể tùy tiện xin nghỉ ."
Lâm Lộc cũng đồng ý với vợ : "Mẹ con đúng."
Vốn dĩ chỉ định qua con gái và đưa đồ xong thì sẽ ngay, ai còn ăn thêm một bát mì sợi. Thật là thơm mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-260.html.]
Lâm Đường bất đắc dĩ, thế nhưng cô cũng cần mẫn nhiệt tình là tính cách chung của ở niên đại , khuyên cũng khuyên nổi.
Cô lấy bốn bình rượu t.h.u.ố.c từ trong ngăn tủ, vại sữa bột mở cũng cất luôn trong túi: "Dù cha lý nên con cũng khuyên nữa. Nơi bốn bình rượu t.h.u.ố.c, cha một lọ, ông bà nội một lọ, nhà bác cả một lọ, nhà chú ba một lọ, cha mang về chia cho nhé cha. Còn vại sữa bột nữa, nhớ cho mấy đứa nhỏ Cẩu Đản uống để bồi bổ nhé." Sữa mạch nha ở chỗ chắc hẳn là vẫn uống hết, nhưng sợ là cũng còn nhiều lắm.
Lý Tú Lệ đang định từ chối, nhấc đầu lên thì thấy Lâm Đường đang chu cái miệng nhỏ lên, bà ngay lập tức nuốt lời đến bên miệng trong trả lời: "... Được , con."
Lâm Lộc thấy vợ đang con gái ép nhận đồ thì mặt ông đến mức hiện lên mấy nếp nhăn, chỉ Đường Đường chuyện thì vợ ông mới chịu theo thôi.
Lâm Đường đột nhiên nhớ tới phương án xây dựng xưởng tương ở đại đội Song Sơn xong xuôi, vì thế ông tìm một xấp giấy từ chỗ cái bàn dựa gần tường đưa cho Lâm Lộc: "Cha, cha giúp con đưa xấp tài liệu cho bác cả nhé, con việc nhờ bác cả một chút."
Lâm Lộc tò mò hỏi: "Chuyện gì ?"
Lý Tú Lệ cũng hiếu kỳ mà về phía Lâm Đường, trong lòng thì suy nghĩ đầy ghen tị: Sao Đường Đường nhờ bà và chồng chứ? Có là con bé cảm thấy bọn họ đáng tin cậy ?
Lâm Đường cũng gạt cha mà trực tiếp trả lời: "Con nghĩ một vài phương pháp tương nên con nghĩ rằng đại đội chúng thể xây dựng một cái xưởng tương, đến lúc đó đại đội chúng thể thu nhập định ."