Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đường : "Dạ , cảm ơn !"
Nói xong xuôi, cô lấy thịt vụn, phương pháp tương đậu và tương ớt cho Lý. Lý Tú Lệ duỗi tay nhận lấy, kích động đến mức trái tim đập thình thịch liên hồi. Bỗng nhiên, bà cảm thấy việc con gái nhất định sẽ thành công!
Nghĩ đến mấy thằng nhóc thối Đường Đường nhớ thương trong nhà, Lý Tú Lệ thầm quyết định trong lòng bao giờ về đến nhà sẽ nhắc nhở chúng nó cẩn thận. Tuyệt đối thể gì hại đến con gái !
Tiễn cha xong, Lâm Đường tới trong xưởng để .
Lâm Lộc và Lý Tú Lệ cầm theo túi đựng đồ cũ nát, bước chân nhẹ nhàng mà về phía đại đội. Hai vợ chồng thấy con gái, ăn một bát mì sợi đầy nên cả đều sức lực.
Chưa đến chín giờ về tới đại đội.
Vừa mới đến cửa thôn thì bất ngờ đụng Lâm Phúc đang tới văn phòng của đại đội.
Nhìn thấy hai vợ chồng lão nhị thì Lâm Phúc lập tức tươi , quan tâm hỏi han: "Đường Đường ? Đã quen với công việc ?"
Những trong đại đội trong huyện đều thư xin phép đại đội trưởng nên đương nhiên là Lâm Phúc cũng Lâm Lộc và Lý Tú Lệ trong huyện để thăm Đường Đường.
Vẻ mặt Lâm Lộc lập tức vui vẻ hơn hẳn, lời trong ý ngoài đều lộ vẻ kiêu ngạo: "Tốt lắm ạ, tinh thần hơn ít, Đường Đường còn gửi quà cho nữa đấy..."
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-262.html.]
Vốn dĩ khi Lâm Phúc thấy bộ dáng khoe khoang của Lâm Lộc thì đang giận sôi m.á.u, nhưng em trai cháu gái ngoan gửi quà cho thì biểu tình lập đổi trong nháy mắt. Khuôn mặt xưa nay luôn nghiêm túc của ông trở nên dịu dàng hơn nhiều: "Đường Đường ngoan vẫn còn nhớ đến !"
Lý Tú Lệ lấy một lọ rượu t.h.u.ố.c từ trong túi đưa cho ông, : "Anh cả là bác cả ruột của Đường Đường mà, con bé nhớ đến là điều đương nhiên ?"
Cái chai đựng rượu t.h.u.ố.c là do Lâm Đường đổi từ trong gian hệ thống, lớn nhưng thực tế thì đựng khá nhiều rượu. Thân bình màu xám xịt, cực kỳ phù hợp với thẩm mỹ của niên đại .
"Đây là cái gì ?" Lâm Phúc nhận lấy cái bình, vẻ mặt tò mò hỏi.
Trong lòng Lâm Lộc đang một đống chuyện khoe , lúc Lâm Phúc hỏi thì chẳng gãi đến chỗ ngứa của ông ?
Ông nâng cằm, câu trả lời là ý khoe khoang: "Đây chính là rượu t.h.u.ố.c do Đường Đường tự tay . Em và con bé uống thử một ngụm , ôi trời ạ, hiệu quả là quá tuyệt vời luôn! Anh cả , cũng di chứng đau chân của em mạnh đến mức nào đúng ? Thế nhưng em uống một ngụm rượu t.h.u.ố.c thì cả hai chân đều nóng bừng lên, cảm giác đó thoải mái cực kỳ."
Lâm Phúc về bệnh cũ ở chân của em trai thứ hai nhà . Tại lão nhĩ thương ở chân chứ, còn là do cứu ? Thế nhưng vì lão nhị cứu ? Còn bởi vì lúc đó cả mới lên chức đại đội trưởng bao lâu nên cần ' lập uy ' .
Năm đó đập chứa nước vỡ, Lưu Đại Trụ suýt chút nữa thì nước cuốn trôi . Xung quanh đó nhiều như nhưng một ai dám xuống để cứu cả. Lúc đó, lão nhị cảm thấy nếu nhảy xuống cứu thì sẽ tạo ảnh hưởng đối với cả mới lên đại đội trưởng của . Cũng chính vì , Lâm Lộc dứt khoát nhảy xuống nước để cứu .
Lúc mới đông nên thời tiết cực kỳ lạnh buốt, thì cứu lên nhưng lão nhị cũng bệnh tật dứt. Lâm Phúc chính mắt thấy hai năm đầu khi cứu thì hai chân của Lâm Lộc đều đau đến mức thẳng lên , khi dưỡng bệnh ba bốn năm thì em trai ông mới chậm rãi hơn.