Trong thư :
Có đôi khi quá mức nổi bật khác biệt với bên ngoài chỉ khơi dậy sự hâm mộ, ghen ghét của khác, mà nghiêm trọng hơn còn để những mối nguy hiểm tiềm ẩn đáng sợ.
Những lời thừa thãi, Lâm Đường đều một chữ cũng .
Không mà là thể .
May mà chuyện đều phát triển theo hướng .
Cứ để chuyện như .
Sau mới thể kết quả .
Lâm Ái Quốc lười biếng dựa lưng ghế đẩu, vẻ mặt tỏ đồng ý với ý kiến lắm.
"Cái gì mà bỏ bỏ chứ? Anh chỉ đồ của thì tự giữ, điều cũng sai lầm gì."
Lâm Đường cũng cãi, : 'Anh nghĩ như cũng đúng."
Chỉ là đồ ăn chỗ ở của nhà họ Đường quá bắt mắt...
Lâm Ái Quốc gì nữa.
Anh dậy kiểm tra tất cả các cửa và cửa sổ trong nhà, đó dặn dò : "Đường Đường, thấy tiếng động gì bên ngoài nhớ đừng trả lời. Em ở một , chú ý an ."
Nghĩ đến cảnh em họ trực tiếp mở cổng kéo và Hắc T.ử trong nhà, trong lòng Lâm Ái Quốc vẫn cảm thấy chút nghĩ mà sợ.
Nhỡ hai họ là thì ?
Một cô gái mỏng manh yếu đuối thể đấu một đàn ông khỏe mạnh chứ?
Lâm Đường ngoan ngoãn gật đầu : "Em , hôm nay là do em thấy giọng của nên mới mở cổng."
Khuôn mặt Lâm Ái Quốc nghiêm túc cô một cái.
Nhìn thấy vẻ mặt chân thành của cô gái nhỏ, vẻ gì như đang dối, mới thở phào nhẹ nhõm một .
"Ừm, và Hắc T.ử về đây, em ngủ sớm , ngày mai còn đấy."
Nói xong, bước khỏi phòng.
Lâm Đường vội chạy theo hỏi: "Anh, bây giờ về đại đội ?"
" , nếu bố , chính là bác cả của em sẽ cầm gậy đ.á.n.h gãy chân mất." Lâm Ái Quốc đùa.
"Bác cả mới nỡ đ.á.n.h ." Lâm Đường .
Con trai út là bảo bối nhỏ trong lòng bác , nỡ đ.á.n.h chứ?
"Em đấy! Ánh mắt quá tinh ý." Lâm Ái Quốc thở dài mà một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-270.html.]
Những chuyện và tính cách trong gia đình, e là ít thể thoát khỏi đôi mắt của Đường Đường.
Sau khi đưa họ và bạn của cổng, Lâm Đường đóng cổng , bếp, định dọn dẹp xoong nồi.
Vừa thấy.
Nồi niêu, bát đũa đều rửa sạch sẽ, thứ đều sắp xếp gọn gàng.
Hành động mang cảm giác đơn giản của thời đại !
Thấy còn việc gì để , cô đang định ngoài thì thấy tờ tiền đặt kệ bếp.
TBC
Bốn xu cũng một cân phiếu gạo.
Còn đắt hơn nhiều một bữa cơm ở nhà hàng quốc doanh nữa.
Lâm Đường cầm lấy tiền, nở nụ khổ.
"... Thật là thật thà quá."
Đứa em gái như cô mời trai và bạn của ăn một bát mì thì chứ?!
Quá khách sáo .
-
Khi Tần Tố Khanh công tác về, thời gian là một tuần .
Lúc cả nhóm rời khỏi ga xe lửa cũng là bảy rưỡi .
Lúc sắc trời bên ngoài tối đen.
Tần Tố Khanh là đồng chí nữ duy nhất của bộ phận mua hàng trong nhà máy.
Mấy đồng nghiệp nam khác thấy cũng muộn , trong lòng chút lo lắng vì quyết định đưa cô về tận nhà.
Phùng Tuệ việc trong bệnh viện, buổi tối tăng ca cũng là chuyện bình thường.
Trong bóng tối, bà thấy bóng dáng quen thuộc của con gái thì vẻ mặt bà nở nụ vô cùng vui mừng.
"Khanh khanh, con về ."
Sau khi xong câu , sắc mặt bà nhanh ch.óng đổi.
"... Con về một ?" Trong giọng điệu của bà tràn đầy sự lo lắng.
Kể từ lúc con gái suýt chút nữa bắt cóc, thì cả của Phùng Tuệ luôn trong trạng thái lo lắng, bất an.
Vừa thấy bầu trời bên ngoài tối đen, Khanh Khanh một về nhà, bà cảm thấy vô cùng sợ hãi.