Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhiều đồ như cơ !" Lâm Lộc cảm thán một tiếng,"Chẳng trách ai cũng đều công nhân hết, công nhân đúng là thật đấy!"
Lâm Thanh Sơn thấy chỗ vải dệt trông tệ thì mở miệng : "Vải dệt tệ, bảo chị dâu cả của em cho em hai bộ quần áo mới . Hiện tại em cũng , thêm vài bộ để cái mà đổi thường xuyên."
Tay nghề của vợ cực kỳ khéo léo, quần áo trông . Nếu Đường Đường nhà mà mặc quần áo mới thì nhất định là xinh .
Chị dâu cả khéo tay cẩn thận, quần áo chị còn hơn so với quần áo mua bên ngoài cho nên Lâm Đường cũng thích. Cô : "Được ạ, phiền chị dâu cả . Em mang về ít vải dệt , nhớ bảo chị dâu cả cũng cho chính một bộ nữa."
Lâm Thanh Sơn thấy biểu tình của em gái hề miễn cưỡng chút nào nên cũng khách sáo: "Được, chị dâu cả của em cảm ơn em nhé."
Lâm Đường hào phóng : "Cảm ơn cái gì, đây là việc nên ? Chị dâu cả giúp quần áo cũng mệt lắm mà."
Ban ngày việc ngoài ruộng cho nên nếu quần áo thì chỉ thể ban đêm. Trong thôn điện nên buổi tối thắp đèn dầu, ánh sáng mờ tối hại mắt.
Lúc hai em chuyện vài câu với thì Lâm Thanh Mộc mở một cái bao khác . Nhìn thấy vài đôi giày giải phóng bên trong, đôi mắt bỗng chốc sáng rực lên: "Đường Đường, đây là... đây là giày giải phóng mà!" Anh quá mức khiếp sợ, thậm chí tay cũng dám chạm .
Lâm Đường liếc mắt ba ' tiền đồ ' của một cái lấy từng đôi giày từ trong bao: " , sáu đôi giày giải phóng. Cha, cả, hai, ba, kích cỡ giày thử xem thế nào . Con nhờ Tiểu Vân giữ những thứ phẩm vài nhỏ cho đấy, dư hai đôi thì cha tự quyết định nhé."
Ở thời buổi thì giày giải phóng chính là một đồ vật mà những đàn ông nông thôn cũng dám nghĩ đến. Mọi đều giày vải tự , thậm chí còn giày rơm. Giày giải phóng là giày công nhân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-282.html.]
Lâm Lộc lời của con gái thì cảm thấy đầu óc lộn xộn, nửa ngày cũng thốt câu nào.
Tất cả những đôi giày , đều là của nhà ông ?!
Lâm Thanh Sơn từ đến nay luôn thành thục đáng tin cậy lời của em gái thì trái tim cũng đập thình thịch liên hồi, cảm giác như đang mơ . Thậm chí còn ý nghĩ tự tát một cái để thức tỉnh bản nữa.
Chỉ cần là đàn ông, cho dù là lớn trẻ nhỏ thì cũng đều sở hữu một đôi giày giải phóng, cũng là ngoại lệ. Thế nhưng một đôi giày giải phóng tốn tận vài khối, em gái mang về sáu đôi, nghĩa là...
Miễn cưỡng đè nén mưa rền gió dữ trong lòng, giọng nghèn nghẹn của Lâm Thanh Sơn vang lên: "Đường Đường, sáu đôi giày đều là do em mua ?"
TBC
Khi nhắc đến từ mua thì lập tức cảm thấy đau lòng chịu , cực kỳ tiếc tiền em gái.
Bọn họ đều quen giày vải, thực sự cần thiết tiêu phí như gì. Tuy nghĩ như nhưng trong lòng thì cảm thấy ấm áp như đang ngâm trong nước ấm .
Lâm Đường gật gật đầu trả lời: " , cha và các mau thử xem ! Chẳng lẽ thích ?"
"Sao thể thích ?" Lâm Thanh Mộc cầm lấy một đôi giày, vui vẻ đến mức lông mày sắp bay lên nhà.