Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh một lượt mấy đôi giày thì thấy một đôi cỡ bốn ba, đôi thể . Anh lên ghế lập tức cởi đôi giày vải rách tung tóe chân . Ở nông thôn, đàn ông nếu việc thì cũng đang đường việc nên chân họ đương nhiên là mùi dễ ngửi cho lắm.
Lâm Lộc bên cạnh mùi chân của thằng con trai thối nhà cho đầu óc phát ngốc, suýt chút nữa thì lăn đùng ngất xỉu. Ông cạn lời liếc liếc mắt Lâm Thanh Mộc một cái dậy ném cho thằng con một mảnh vải rách chuyên dùng để lau chân: "Lau sạch cái chân thối của con hẵng thử!"
Lâm Thanh Thủy cách xa Lâm Thanh Mộc một chút chê bai: "Lão tam , mấy ngày chú rửa chân ? Thực sự là thối quá mất!" Thối đến mức váng cả đầu lên !
Lâm Thanh Mộc hề hề, mặt dày : "Cũng chỉ mới hai ngày thôi mà."
Ngày hôm qua quá mệt mỏi nên ăn xong cơm chiều là ngủ luôn, ngay cat chân cũng kịp rửa.
Lâm Đường chê nhưng cũng bất đắc dĩ : "Bây giờ ba như thôi, nếu chị dâu quản lý thì hẳn là sẽ quên rửa chân ." Lúc nếu quên rửa chân thì chỉ sợ là ngay cả giường đất cũng leo lên.
Lâm Lộc giày giải phóng xong thì vui vẻ lên qua vài vòng. Nghe thấy Lâm Đường thì ông cũng tán đồng: "Đường Đường đúng, đúng thật là Thanh Mộc nên tìm vợ ."
Nói xong ông loanh quanh thêm vài bước nữa, mặt già đều là ý vui sướng.
"Giày thoải mái thật đấy!" Ông chỉ hận thể lập tức ngoài khoe khoang với mấy bạn già một chút. Đây chính là giày con gái ông mua tặng ông đấy, nếu là ngoài thì chắc chắn sẽ khoe khoang cực kỳ vẻ vang!
Lâm Thanh Mộc xoa xoa chân lung tung vài cái cũng xỏ giày chân: "Thật đúng là như , cảm giác khác hẳn so với giày vải !" Nhìn biểu tình nhỏ thoả mãn đến nhịn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-283.html.]
Lâm Thanh Thủy thấy cha và em trai đều thử giày thì ý định tiếp tục ngụy trang rụt rè lập tức vỡ nát, nhanh ch.óng xuống giày.
Lâm Đường bộ dáng vui vẻ hào hứng của cha và các trai thì trong lòng chợt cảm thấy ê ẩm. Chẳng qua chỉ là mấy đôi giày giải phóng thôi mà... Người nhà cô vô cùng dễ thỏa mãn thực sự khiến cô thực sự cảm thấy cực kỳ đau lòng.
"Mọi thích là , chờ sang năm con mua cho mỗi một đôi nữa." Lâm Đường phồng khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc hứa hẹn.
Lâm Lộc đến mức đầy mặt là nếp nhăn. Trong lòng ông cảm thấy cực kỳ ấm áp, nhưng ngoài miệng : "Con bé ngốc, con kiếm tiền cũng dễ dàng gì. Cứ để tiền đấy mà tích cóp, hoặc là tiêu tiền mua đồ cho . Giày giải phóng tệ chút nào, mấy đôi giày tốn hết tiền lương của con đúng ? Nếu để con thì nhất định bà sẽ mắng con." Đợi chút nữa ông sẽ khuyên bảo vợ một chút trả tiền cho con gái .
Lâm Đường im lặng trong giây lát. Chuyện chắc chắn là trốn nổi .
Lâm Thanh Mộc thấy em gái đang héo rũ thì cực kỳ đau lòng u: "Em gái , em đừng sợ! Nếu mà mắng em thì trai sẽ giúp em chuyện."
TBC
Lâm Thanh Thủy châm chọc mà ha hả hai tiếng,"Chú chắc chắn là chú giúp đỡ em chuyện tác dụng ?" Có lẽ sẽ cảm thấy Lâm Thanh Mộc thèm đồ của Đường Đường, khi còn cầm chổi lên thưởng cho nó một trận đòn nhớ đời chứ.
Lâm Thanh Mộc: "..." thật là tác dụng gì!
Lâm Thanh Sơn xoa xoa đầu tóc tết thành b.í.m của Lâm Đường, dịu dàng : "Không việc gì mà, bọn chỉ cần trả tiền giày cho em thì sẽ gì hết."
Lâm Lộc thấy mấy thằng nhóc thối bỏ qua cha là thì trong lòng thở phì phì, cốc lên đầu mỗi đứa một cái thật đau. Từ Lâm Thanh Sơn, Lâm Thanh Thủy cho đến Lâm Thanh Mộc ai cũng thiếu phần, trực tiếp chứng minh rằng tình thương của cha sâu nặng còn thiên vị.