Chu Mai rửa bát xong chăm chú Lâm Đường,"Đường Đường ơi, nếu em cho mấy đứa nhỏ dùng xong thì thể cho chị một chút ?" Đến lúc đó chị sẽ cầm về nhà đẻ, thể đổi ít thức ăn về ăn dần.
Lâm Đường ý nghĩ trong lòng chị dâu hai, gật gật đầu đáp: "Được chứ ạ!" Thuốc là do cô tiện tay mà thôi, gì to tát cả.
Khóe miệng Chu Mai suýt chút nữa thì vểnh lên tận trời: "Đường Đường đúng là hào phóng thật đấy!"
Lâm Đường: "..." Nếu cô cho thì là keo kiệt ?
Lý Tú Lệ trừng mắt lườm Chu Mai một cái, giọng điệu vô cùng ghét bỏ: "Nữu Nữu thành như mà như con cũng dỗ ?"
Chu Mai tỏ vẻ cả: "Không là cha con bé đang..." Dỗ nó ạ?
Chị còn dứt lời thì sự hăm dọa trong mắt chồng cho khiếp sợ: "... Dạ , con dỗ ngay đây." Sau đó thành thành thật thật mà dỗ con gái.
Chu Mai: Còn đang định kéo gần quan hệ với em chồng đấy!
Lý Tú Lệ: Hừ, cho phiền con gái của !
Lâm Đường thấy Nữu Nữu vẫn còn đang lóc đến khàn cả giọng thì thêm nhận thức mới về lòng yêu cái của cháu gái nhỏ.
Xú Đản Ninh Hân Nhu dẫn về phòng quần áo, ngoài thấy cô nhỏ thì nhóc con vốn chậm rì rì lập tức vội vàng hơn hẳn. Hai chân ngắn nhỏ của bé nhanh ch.óng chạy tới mặt Lâm Đường ngẩng khuôn mặt nhỏ lên cô.
Đôi mắt nai con ướt dầm dề và khuôn mặt nhỏ trắng mềm của bé khiến Lâm Đường nhịn mà nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của bé. Cô lên tiếng hỏi: "Làm Xú Đản?"
Xú Đản nhấp môi, trả lời với giọng mềm mại: "... Truyện tranh ạ." Truyện tranh trong miệng bé chính là thứ mà đây Lâm Đường từng rằng sẽ mang về tặng cho mấy đứa nhỏ.
Xú Đản nhắc tới việc thì Lâm Đường lập tức nhớ , cô lấy mấy quyển truyện tranh từ trong ba lô của đưa cho bé: "Đây, cho con ."
Bàn tay nho nhỏ của Xú Đản nhận lấy mấy quyển truyện tranh, vui vẻ đến đôi mắt cũng híp thành hình trăng non, vẻ mặt tỏ vô cùng yêu thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-289.html.]
Cẩu Đản thấy cũng vô cùng vui vẻ, giúp em trai cầm lấy truyện với Lâm Đường: "Con cảm ơn cô nhỏ ạ."
Xú Đản cũng theo: "Con cảm ơn cô nhỏ ạ."
Lâm Lộc ở bên cạnh thấy thì nhịn mà ha ha: "Xem Xú Đản giống cô nhỏ của nó , đều thích sách."
Lý Tú Lệ cũng hiền từ sờ sờ đầu nhỏ của cháu trai, : "Tính tình thằng bé chậm rì rì, nghĩ rằng là đứa thích sách. Không tồi tồi!" Vậy mà còn chủ động sách nữa!
Nữu Nữu bên Lâm Thanh Thủy tinh tế dỗ dành nên gào biến thành nhỏ giọng khụt khịt. Vừa cuộc trò chuyện của bên thì cô bé lập tức ngây ngẩn cả , giọt nước mắt vẫn còn vương lông mi thượng trông đáng thương.
Lâm Đường thấy thì vẫy vẫy tay với cháu gái nhỏ. Nữu Nữu đang trong lòng n.g.ự.c Lâm Thanh Thủy vặn vẹo tỏ vẻ xuống.
Lâm Thanh Thủy con gái dùng xong ném ngay, suýt chút nữa thì tức đến bật . Con bé quên mất ai là mới dỗ nó hả?! Tuy trong lòng chê bai nhưng thể thì thành thật mà buông con gái .
Nữu Nữu chạy chậm đến mặt Lâm Đường, giọt nước mắt vốn đang vương lông mi bỗng chốc rơi xuống trông cực kỳ đáng thương.
"Tóc thì thôi, thành như thế hả?" Lâm Đường đau lòng xoa xoa mặt cháu gái nhỏ.
Nữu Nữu ôm lấy chân cô, giọng càng thêm ấm ức: "Nữu Nữu khó coi , Nữu Nữu thể xinh như cô nhỏ nữa, hu hu hu..." Vừa dứt lời, nước mắt của cô bé lạch tạch rơi xuống, thậm chí còn nấc lên một tiếng nho nhỏ.
Lâm Đường dở dở ,"Ai Nữu Nữu khó coi? Trông con xinh mà."
Nữu Nữu nức nở móc dây buộc tóc hình hoa cô mua cho từ trong yếm nhỏ , giọng đến nghẹn ngào,"Thế nhưng, thế nhưng con tóc nên thể cài hoa hoa nữa !" Các bác các thím trong thôn còn chê cô bé nữa!
TBC
Nữu Nữu còn nhỏ tuổi nên vẫn phân biệt rõ nụ thiện ý và nụ chế nhạo, cô bé chỉ cho rằng giễu cợt nên càng nghĩ càng ấm ức.
Lâm Đường tùy ý để Nữu Nữu ôm lấy chân , như ảo thuật mà lấy một cái mũ nhỏ màu đỏ từ trong bao đội lên cái đầu trơn bóng của cháu gái nhỏ.