Nữu Nữu sửng sốt.
Cảm thấy đầu lạnh vèo vèo chút kéo dài.
Vừa nghiêm túc thấy, phía cằm rũ xuống hai quả bóng tròn nhỏ lông xù xù.
Lại sờ lên trán một cái.
Cũng mềm mụp.
"Mũ?" Cô gái nhỏ , nghiêng đầu hỏi.
Lý Tú Lệ sự đáng yêu của cháu gái cho mềm tim.
Đi qua đ.á.n.h giá Nữu Nữu từ xuống một phen, sờ chiếc mũ , vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên.
" y da, mũ thật là ." Rất đắt đúng .
Chắc chắc con gái tiêu gần sạch sẽ tiền lương .
Nữu Nữu thấy , lộc cộc chạy đến lu nước đựng nước nấu ăn.
Soi mặt nước bên trong một lúc, lập tức bật .
"Oa ngẫu nhiên..." Cô bé trở nên xinh !
Trong lòng cực kỳ vui sướng, cũng nổi lên ý khoe khoang.
Hỏi từng trong nhà một : "Bác cả ơi, Nữu Nữu ?"
"Chú ba ơi, Nữu Nữu ?"
"Anh Cẩu Đản ơi, Nữu Nữu ?"...
Người nhà họ Lâm ' t.r.a t.ấ.n ' hết một lượt, nhưng thể trở về, chỉ thể đổi các cách khác để khen cô bé.
Lý Tú Lệ thấy cháu gái ầm ĩ như , mặt tràn đầy bất đắc dĩ.
Cũng cái tính ghét yêu giống ai?
Vợ của thằng hai ? Thật cũng khả năng .
Người một nhà chuyện vui vẻ ồn áo, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng .
"Thanh Sơn, Thanh Sơn ở ?"
Giọng mới truyền đến nơi, Lâm Thanh Mộc bật .
"Đại ca hiện tại chính là nổi tiếng của đại đội , nhàn một chút nào cả."
Lý Tú Lệ đập nhẹ lưng một cái, mắng: "Đừng mấy lời âm dương nữa, còn nhanh mở cửa cho chú Quách của các con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-290.html.]
Lâm Thanh Mộc chân dài dậy, vài bước qua mở cửa.
"Thanh Mộc hả, ban ngày ban mặt ở nhà giữ cửa thế , Thanh Sơn ?" Ông Quách hỏi.
"Đều ở bên trong đó, Chú Quách, chuyện ." Lâm Thanh Mộc xong dẫn trong phòng.
Ông Quách đến nơi thấy Lâm Đường: "Đường Đường về hả, trách đóng cổng nhà , chú quấy rầy ."
Lâm Đường chào hỏi: "Chú Quách!"
Lúc Ninh Hân Nhu rót một chén nước đường tới.
Người trong thôn tới nhà thì rót nước là lễ nghĩa cơ bản nhất.
TBC
Không nước đường thì rót nước sôi để nguội, phương diện nhà họ Lâm luôn luôn coi trọng.
Người lớn như thế nào, thì trẻ con cứ học theo như thế , lời và việc mẫu mực đều quan trọng.
Lâm Thanh Sơn đỡ lấy nước trong tay Ninh Hân Nhu, đặt mặt ông Quách.
"Chú Quách, cháu mời chú uống nước."
Ông Quách vội vàng nhận lấy, câu cảm ơn.
Lâm Lộc : "Không gì mà quấy rầy, đều là trong đại đội, khách khí gì, ông việc gì thì cứ thẳng."
Sống ở trong thôn, đạo lý đối nhân xử thế thể thiếu .
Hơn nữa nhà ai cũng đều sẽ gặp việc khó.
Ông Quách uống một ngụm nước, ngon ngọt.
Thầm nghĩ vẫn là nhà họ Lâm dạy con nha.
"Là chuyện nuôi heo, heo nhà mấy ngày nay ăn ít, đến nhờ Thanh Sơn hỗ trợ xem, Thanh Sơn tiện ?"
Nghĩ đến con heo ủ rũ trong nhà, ông Quách chút lo lắng.
Lâm Lộc sớm đoán là chuyện về heo con, xua tay, : "Chuyện thì gì mà tiện, đợi chút để Thanh Sơn trở về cùng ông để xem thử xem ."
Thanh Sơn mỗi ngày đều nghiên cứu quyển sách hướng dẫn nuôi heo mà Đường Đường xuống , sớm thể gọi là tay nuôi heo thiện nghệ.
Người trong đại đội nhờ đến giúp đỡ, Nhà họ Lâm cũng bao giờ khó.
Coi như để Thanh Sơn tích lũy kinh nghiệm!
Trong lòng ông Quách yên tâm, vẻ mặt Lâm Lộc tràn đầy cảm kích.
"Nhà các ông đúng là rộng rãi, phiền Thanh Sơn nhé."