Lâm Đường đôi mắt thanh triệt mắt, khóe môi khỏi giương lên, tạo một độ cong xinh .
Cô ừ một tiếng: "Đầu Hổ đúng, xác thật màu sắc rực rỡ một chút."
Đầu Hổ cô nhỏ khẳng định với thì vui sướng tới hai mắt lóe ánh . Tuổi tác của nhóc lớn nhất nhưng cũng nhỏ nhất, hơn nữa ít , là đứa dễ dàng bỏ qua nhất,
Lúc khó nhận, vui mừng vô cùng.
Lâm Đường xoa xoa cái đầu trọc nho nhỏ của Đầu Hổ, cổ vũ nhóc: "Đầu Hổ giỏi quá!"
Đầu Hổ vô cùng hạnh phúc.
TBC
Xú Đản thoáng qua cô nhỏ, đưa b.út màu cho cô nhỏ.
"Muốn mở ư?" Lâm Đường hỏi.
Xú Đản gật đầu, ừ một tiếng. Tiếp theo mềm mại bổ xung một câu: "... Con mở ."
Ngón tay đau.
Lâm Đường phát hiện Xú Đản khẽ giật giật đầu ngón tay, khi kéo qua mới phát hiện, đầu ngón tay của bé vài vệt đỏ. Mấy nhóc con trong nhà gương mặt trắng nõn, làn da tay cũng bắt đầu trở nên non mịn lên.
Vừa mềm trắng, vô cùng đáng yêu. Xú Đản thấy cô nhỏ lôi kéo tay cẩn thận đoan trang thì nghiêng đầu.
Yên lặng cô, gương mặt nhỏ mờ mịt.
Lâm Đường hồn nhanh, xoa xoa tay cho Xú Đản.
"Về mở cái gì mà mở , đừng cố mở, nếu thật sự thì tìm lớn."
Nếu đây là thứ đồ gì nguy hiểm nhất định sẽ đáng sợ.
Nói ,"răng rắc" một tiếng, trực tiếp xe rách lớp vỏ bên ngoài hộp.
"Vâng , cảm ơn cô nhỏ!" Xú Đản duỗi tay tiếp nhận, hộp b.út màu sắc rực rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh.
Trước đó, Cẩu Đản nhà cầm tờ giấy. Lâm Đường lót tờ giấy lên sách, mẫu cho mấy đứa nhóc một lượt.
Vẽ vài nét b.út. Trên giấy xuất hiện một đứa nhóc mắt to đang bung dù . Đứa nhóc đó thần thái giống Xú Đản năm phần. Đầu trọc nho nhỏ, khuôn mặt nhỏ mang theo sự múp míp của trẻ con, mặc áo mưa và giày mưa, đạp vũng nước, chút nghịch ngợm đáng yêu.
Sau khi Cẩu Đản thấy, hai mắt khỏi trừng lớn lên: "Cô nhỏ, đây là Xú Đản ?"
Xú Đản đáng yêu mà ngẩng đầu, đầy mặt nghi hoặc mà sờ sờ mặt của chính .
" , đây là Xú Đản, Xú Đản phiên bản hoạt hình."
Hai mắt Cẩu Đản lấp lánh: "Đẹp, cô nhỏ vẽ thật là mắt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-296.html.]
Đầu Hổ cũng liên tục gật đầu: "Cô nhỏ giỏi quá!"
Xú Đản nghiêm túc , chuyện. Học bộ dáng của Lâm Đường, phục chế bức tranh của cô. Lâm Đường thấy, đồng t.ử co .
Hửm?
Đây là...
Nhà họ Lâm bọn họ xuất hiện một thiên phú vẽ tranh ư?
"Xú Đản thích vẽ tranh ư?" Cô hỏi.
Khuôn mặt nhỏ của Xú Đản ngây thơ, quá hiểu ý của cô. Lâm Đường đối diện với gương mặt nhỏ non nớt của bé, lắc đầu . Xú Đản còn nhỏ, vẫn hiểu cái gì hết.
"Không việc gì, tiếp tục chơi , vẽ cái gì thì vẽ cái đó, cái gì cũng ."
Tiếng của cô dứt, Cẩu Đản và Đầu Hổ cũng cao hứng mà cúi đầu vẽ vẽ.
"Cô nhỏ, b.út dùng thật !"
Lâm Đường giải thích: "Đó là đương nhiên, b.út mượt mà, vẽ tranh chữ đều tồi, thích ?"
Ba đứa nhóc trăm miệng một lời: "Thích ạ!"
"Cảm ơn cô nhỏ!"
Lý Tú Lệ mới rửa mặt xong tới, thấy lời cháu trai , hiếu kì hỏi: "Thích cái gì?"
Cẩu Đản đưa b.út màu cho bà nội xem: "Bà nội xem , đây là b.út màu cô nhỏ tặng cho bọn cháu, ?"
Lý Tú Lệ thấy thứ đồ là rẻ chút nào.
"Cô nhỏ đối xử với mấy đứa, các cháu nhất định nhớ kĩ, ?"
Mấy đứa Cẩu Đản liên tục gật đầu, ánh mắt về phía Lâm Đường càng thêm mật. Cô nhỏ thật !
Ninh Hân Nhu cũng đây, thấy bộ dáng vui vẻ của trong nhà, mặt lộ nụ ôn nhu.
"Đang chuyện gì ?" Chị hỏi.
Xú Đản thấy Ninh Hân Nhu, đem bức tranh của cho chị xem. Sau khi cho chị xem, hai mắt bé chờ mong mà chị.
Ninh Hân Nhu thoáng qua, biểu tình hoảng hốt trong thoáng chốc.
"Đây là con vẽ?"