" kể cho một trường hợp thực tế, cho những kẻ buôn vẫn đang sống xung quanh chúng , điều xảy ở..."
"... Nếu như các bạn gặp tình huống như , hoảng sợ là điều tối kỵ. Giữ cho đầu óc tư tưởng minh mẫn mới thể tìm con đường thích hợp trong cơn hoảng loạn... Trong câu chuyện thực tế kể ở , bản tận mắt chứng kiến sự hoảng sợ, bất lực của của hại, cùng với sự m.á.u lạnh, đáng ghét của những kẻ buôn ... Vì bản đề xuất một phương pháp đơn giản, cũng nắm chắc lắm để đối phó với những gặp tình huống như , mong rằng nó thể giúp ích phần nào cho các đồng bào cả nước..."
"Điều đầu tiên nhớ kỹ rằng ý nghĩ vu oan hãm hại khác, nhưng thể sự đề phòng với khác...
"Cuối cùng, mong rằng tất cả sẽ cuộc sống bình yên hạnh phúc, mong rằng ai chịu nỗi đau mất con gia đình ly tán, phần đời còn thể sống suôn sẻ, tâm hồn luôn tươi sáng."
Độ dài của bài văn dài cũng ngắn, chỉ mất vài phút xong.
Sau khi Lâm Lộc xong, khí trong sân nhà họ Lâm trở nên thật im ắng.
Sau đó lập tức.
Trong sân vang lên một tràng pháo tay giòn giã.
TBC
"Viết quá !!"
"Trách thể đăng lên báo..."
" hiểu , khi về nhà sẽ kể cho mấy thằng nhóc ở nhà."
"Các ông đều quan tâm đến vấn đề ! thì nghĩ rằng những kẻ buôn thực sự quá đáng ghét, nhiều thủ đoạn... Đến cả lớn cũng chắc thể gì , chứ đừng đến mấy đứa trẻ."
Điều cũng đúng nhưng mà! Chẳng lẽ điều quan trọng nhất là bài của đồng chí Lâm Đường của đại đội sản xuất đầu tiên đại đội Song Sơn chúng đăng lên báo ?!?!"
" đúng, đúng , đây chính là chuyện vui mừng của cả đại đội."
Khi các thành viên trong đại đội đến điều thì đồng loạt sang về phía Lâm Phúc.
"Đội trưởng, ông nên đem chuyện thông báo cho tất cả trong đại đội , để cho đều chung vui..."
Lâm Phúc liếc cả nhà em trai đang vui mừng đến quên trời đất, trong lòng thầm nghĩ: Cuối cùng cũng nghỉ đến việc thông báo với trong đại đội.
Chuyện tất nhiên thông báo cho đều .
Nhất định thông báo.
Đây chỉ là việc vui của đại đội Song Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-324.html.]
Mà còn là vinh dự của bộ nhà họ Lâm của ông !
Lâm Phúc để hai tờ báo cho Lâm Lộc.
Sau đó cất kỹ mấy tờ còn , bỏ qua những ánh mắt thèm của trong thôn.
"Các đồng chí đúng lắm, đây là việc , đúng thật là thông báo cho trong đại đội , sẽ về đại đội lấy loa , gọi các thành viên trong đại đội..."
Lâm Phúc xong liền luôn.
Mấy Tề Đại Phát nghệ cũng rời khỏi sân nhà họ Lâm.
Trong lòng tràn đầy sự phấn khích thông báo cho .
Lúc Lâm Lộc, Lý Tú Lệ và những trong nhị phòng nhà họ Lâm bình tĩnh trở : Hả? Sao chẳng còn ai thế?
Cũng mấy đó từ bao giờ nữa
Ai ai !
Bọn họ còn kịp gì .
Cả nhà họ đều kìm lòng .
Lâm Thanh Sơn kích động đến nỗi mặt đỏ bừng.
"Cũng em gái mang bản thảo nộp lúc nào, chuyện với chúng ."
Nói thì như , nhưng mặt giấu vẻ hồng hào, kiêu ngạo.
Ninh Hân Nhu chen , biện giải cho Đường Đường: "Có lẽ trong lòng Đường Đường cũng chắc chắn thể đăng báo, dù đây cũng là đầu tiên em nộp bản thảo."
Lâm Thanh Mộc đặt tay lên n.g.ự.c, hung hăng vỗ mấy cái.
"Đợi Đường Đường trở , em nhất định rõ với con bé. Sau nếu việc , nhất định cũng để chúng còn mà chuẩn tâm lý. Nếu thêm mấy như nữa, em sợ bản ván gỗ quá."
Lâm Lộc: "..." Giống như đang nhắc đến ông !
Cả khuôn mặt Lý Tú Lệ tràn đầy sự vui vẻ, tâm trạng vô cùng : "Em gái các diễn còn chắc còn chuyện ! Ôi chao, sinh một cô con gái xuất sắc như chứ..."