Mấy ngày nay trong nhà liên tục chuyện , còn nhiều hơn so với mấy năm đây nữa ý chứ.
Vận may của gia đình bà hẳn là đang dần đổi!
Lâm Lộc cũng thuận miệng khen: "Cũng nhờ sự dạy dỗ minh của bà, tầm rộng, chỗ của việc học."
Những phụ nữ trong thôn đều tầm hạn hẹp.
Lý Tú Lệ khen thì trong lòng vui mừng khôn xiết.
"Đâu chỉ do công lao của một , cũng là do công lao mấy đứa nhỏ trong nhà nữa."
Ba em Lâm Thanh Sơn phát hiện ánh mắt của đột nhiên vô cùng từ ái mấy em họ.
Giống như là rốt cuộc cũng tìm thấy giá trị tồn tại của bọn họ , ánh mắt vô cùng nhiệt tình.
Nhiệt tình đến mức khiến trái tim nhỏ bé của họ run bần bật.
Trạng thái của Chu Mai chút đờ .
Cô nhớ đến bức thư mà bố chồng ký nhận hộ em chồng về nhà
Lá thư đó liên quan gì đến việc em chồng đăng báo ?
Nếu đúng như thì bên trong cái gì?
Lâm Thanh Thủy thấy vẻ mặt vợ suy nghĩ lung tung thì lấy tay đập mạnh vai cô .
"Em đang nghĩ đến chuyện gì đấy?"
Hai mắt Chu Mai loé sáng, xóa hai tay : "Chồng ơi, xem bức thư mà bố nhận hộ em chồng hôm nay liên quan gì đến chuyện d.ư.ợ.c đăng báo ?"
Cô dứt lời, ánh mắt của lập tức đổ dồn về phía Lâm Lộc.
Nụ môi của Lâm Lộc dần dần biến mất, cả lập tức đông cứng .
Nếu ông nhớ sai thì bức thư đó vẫn đang trong túi áo trong của ông .
Quên đưa cho Đường Đường.
Dựa theo đạo lý c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm, Lâm Lộc lấy thư trong túi áo .
"Khụ khụ, quên đưa cho Đường Đường bức thư ." Ông hổ nở nụ .
Đều do chiếc xe đạp quá hấp dẫn.
TBC
Khiến ông mê đến choáng váng.
Lý Tú Lệ còn nghĩ rằng Lâm Lộc đưa bức thư cho Đường Đường từ đời .
Nhìn bộ dạng c.ắ.n rứt lương tâm của ông , rõ ông chiếc xe đạp mê cho choáng váng.
Bà vươn tay cầm lấy bức thư ông chồng sưởi ấm đến nóng hầm hập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-325.html.]
Quay đầu về phía Lâm Thanh Mộc, trực tiếp trách tội.
"Đây cũng do Đường Đường với chúng , trách thì trách bố của con."
Nếu thì họ chuyện lâu .
Lâm Lộc nghẹn họng: "..." Bà lời , giống như là do ông cố ý đưa .
Ba em Lâm Thanh Sơn nào dám đổ cho bố ?
Vội vàng giải vây cho bố .
"Đều là do cái xe quá hấp dẫn khác!"
"Ai thể tỉnh táo một chiếc xe đạp chứ?! Đây là chuyện hết sức bình thường!"
"Sớm muộn gì cũng , đều giống cả!"...
Lâm Đường còn bản thảo của cô đăng báo, tiền nhuận b.út cũng gửi đến đây nhưng bố của cô quên mất.
Lúc cô giao bánh chưng xong, đang đường trở về.
Vừa mới rẽ khúc cua, qua bãi rác của đại đội thì một bóng đột nhiên nhảy .
Lâm Đường theo bản năng vung cánh tay của .
Bóng chỉ kịp hét lên một tiếng.
Cả trực tiếp bay một mét.
"... A, Lâm Đường, cô điên , là đây."
Lâm Đường thấy là Lưu Quốc Huy, sắc mặt lập tức lạnh lùng hỏi: "Anh gì?"
Nếu cô dùng ít sức, cô đ.á.n.h gãy mấy cái xương .
Lưu Quốc Huy ngã đất, trong mắt toát lên một chút khó chịu.
Anh đỡ eo dậy.
Vẻ mặt lập tức đổi, tỏ vô cùng nhẹ nhàng hào phóng cô.
"Đường Đường..." Lưu Quốc Huy dùng giọng điệu tự cho là yêu thương với cô.
Cả Lâm Đường lập tức rùng , vẻ mặt như là gặp ma .
Nhanh ch.óng chặn ngang lời của .
"Xin gọi là đồng chí Lâm."
"Đồng chí Lưu, thế nào cũng học mấy năm, lý gì chỉ học bản lĩnh mặt dày chứ. với cũng chẳng quen, dám gọi là Đường Đường, ai cho cái tự tin thế? Lại những lời sến súa như , tin lập tức đ.á.n.h cho một trận !"