Cái gì mà Đường Đường, cái tên Đường Đường là cái tên Lưu Quốc Huy tư cách gọi ?
Sủi cảo hôm nay ăn đều nôn hết , oẹ...
Sắc mặt Lưu Quốc Huy lập tức tái mệt.
Nở nụ gượng gạo.
"Đồng chí Lâm." Anh lập tức đổi cách gọi, : " thể phiền cô một chút ? chuyện với cô."
Hai mắt Lâm Đường trợn trắng : "... Anh lãng phí thời gian của đấy, ?"
Nói chuyện vô nghĩa!
Không quan tâm đến kẻ tự cho là đúng như Lưu Quốc Huy, Lâm Đường bước qua về nhà.
Ai .
Lưu Quốc Huy lập tức bước lên chặn đường của cô.
Lâm Đường lạnh lùng liếc một cái, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t, các khớp ngón tay kêu vang.
Đột nhiên Lưu Quốc Huy cảm thấy cả chút lạnh, lập tức run lên lùi về phía .
Vẻ mặt giống như đang một con d.a.o kề cổ .
TBC
Trong lòng cảm thấy lạnh băng băng.
Lâm... Lâm Đường cô , cô g.i.ế.c diệt khẩu ?!?!
" Cô, cô, cô, cô gì thế?" Lưu Quốc Huy doạ sợ lắp .
Lâm Đường đàn ông họ Lưu nhát gan và mặt , đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn .
Sao bây giờ trở nên nhát gan như .
Lúc hủy bỏ hôn ước kiêu căng ngạo mạn lắm .
Ánh mắt Lâm Đường toát lên vẻ hài hước, chế nhạo : " , đến đây để trò ?"
"Không ngăn , thế nào hỏi gì ? Một đàn ông cao lớn hơn như , nhát gan thế chứ!"
Trong lòng Lưu Quốc Huy thầm nghĩ đúng , vì miễn cưỡng kìm nén cảm giác sợ hãi lúc nãy.
"Ai... ai nhát gan chứ." Anh dùng giọng chút khí thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-326.html.]
Sau khi xong, lập tức thẳng mục đích đến đây.
"... chút chuyện tìm cô giúp đỡ một chút."
Hai mắt của Lưu Quốc Huy chằm chằm Lâm Đường, đợi cô trả lời.
Trong lòng còn đang nghĩ rằng Lâm Đường chắc chắn sẽ từ chối yêu cầu của đấy.
Lâm Đường cau mày, trán giống như còn hiện lên ba vạch đen.
"Cái gì cơ?" Cô khó hiểu hỏi .
Lưu Quốc huy lặp một ," nhờ cô giúp đỡ một chút."
Còn để Lâm Đường mở miệng từ chối, tiếp: " cô đang viên chức trong nhà máy dệt may, nhờ cô giúp hỏi thăm một chút việc tuyển dụng trong nhà máy..."
Anh còn kịp hết câu.
Lâm Đường vung tay cắt đứt lời của .
"Là ai cho sự tự tin thế, khiến cảm thấy nhất định sẽ giúp đỡ ?" Lâm Đường nở nụ lạnh , giọng điệu cô cùng châm chọc.
Lưu Quốc Huy cũng là choáng váng là điếc, căn bản để lời của cô ở trong lòng.
Ngược tiếp tục : "Sao cô thể giúp chứ, cô đều là nhân viên chính thức của nhà máy dệt may, giúp một chút thì chứ?"
Trên mặt Lâm Đường lập tức khó hiểu .
"Anh đang mơ giấc mơ gì thế? Mặc dù là viên chức là giám đốc nhà máy thì cũng liên quan quái gì đến chứ? Người nhà họ Lâm chúng còn đang nhiều vẫn công việc , đến lượt nhà họ Lưu các dám đây nhăng cuội chứ, đây là ngu . Cho dù thật sự thể giúp , nhưng mà tại giúp chứ? Quen lâu như , còn tưởng Lưu Quốc Huy là tự trọng, hóa cũng chỉ thế, da mặt dày hơn cả trường thành..."
Cô cũng câu mắng c.h.ử.i thô tục gì nhưng mỗi câu mỗi chữ trong câu của cô tràn đầy sự khinh thường.
Khiến cho Lưu Quốc Huy mặt đều tái xanh .
mà bây giờ sớm mất quyền lợi kiêu ngạo .
Lưu Quốc Huy cố gắng nín thở, hít một thật sâu.
"Có em vẫn còn đang giận đúng ?"
"Nếu như em vẫn còn giận vì chuyện hủy bỏ hôn ước với em, thì sẽ bảo bố đến nhà em để cầu hôn một nữa, như chứ?"
Lâm Đường: "?!"
"Đầu óc rối loạn thần kinh chứ, gợi ý nên bệnh viện kiểm tra đầu óc một chút?"