Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:50:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn xong còn khen một câu: " sai, ngọt vô cùng."

Ninh Hân Nhu cũng : " ngọt. Trái cây trong núi mọc dại, ai chăm bón, hương vị đương nhiên so sánh với chuyên gia chăm sóc."

Đã thời gian lâu chị ăn trái cây. Đáy mắt phụ nữ xẹt qua một chút hoài niệm.

Lâm Đường thấy gì, xoay đầu che miệng khẽ. Quả nhiên nước ấm nấu ếch xanh hữu dụng. Nhìn xem, ăn trái cây cũng cảm thấy đau thịt.

Lý Tú Lệ : Tâm đau tới hóa đá.

Lâm Đường khỏi cửa nhà bếp thấy Lâm Lộc từ ngoài cửa .

"Cha, cha về , con mới cắt quả táo, cha mau ăn một miếng."

Nói, vui vẻ mà vẫy vẫy tay với Lâm Lộc.

"A!!!" Lâm Lộc lên tiếng.

TBC

Rửa sạch tay, cái ghế bên cạnh bàn đá. Vừa thấy mấy miếng táo cắt chỉnh tề đều , gương mặt già nua đều là ý .

"Cắt chỉnh tề như thế ư?" Ông cảm khái mà một tiếng.

Toàn đại đội cũng chỉ mỗi Đường Đường ăn trái cây cẩn thận như . Con gái ông đúng là thành phố trời sinh.

Lâm Đường cũng nhẹ , chớp chớp mắt với Lâm Lộc.

Hạ giọng : "Cắt nhỏ một chút ai cũng thể ăn , con cũng thể bớt đau lòng một chút."

Không hôm nay bất cứ câu gì ?"

Lâm Lộc vỗ đầu con gái, : "Con đấy, đúng là đứa bé lanh lợi."

Lâm Đường chỉ coi chính như đùa giỡn cho cha vui lòng, cảm thấy cái gì. Nghĩ tới gương mặt u sầu khi cha cô mới bước cửa, cô vô cùng tò mò.

"Cha, cha tâm sự , con mới thấy hình như sắc mặt cha lắm. Xảy chuyện gì ạ? Nếu việc gì cha đừng gạt, để thương lượng cùng . Một kế ngắn, hai kế dài, kiểu gì cũng thể nghĩ biện pháp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-339.html.]

Lâm Lộc đối diện với ánh mắt quan tâm của con gái, trong lòng miễn bàn mềm mại như thế nào. Vẫn là con gái cẩn thận. Trong nhà ba đứa con trai mà như áo rách lọt gió hết cả. Nghĩ như , ánh mắt Lâm Lộc ba em Thanh bắt đầu thích hợp. Lộ sự ghét bỏ ch.ói lọi.

Ba em nhà họ Lâm đồng thời gãi gãi đầu, xảy cái gì.

Lâm Lộc thu hồi ánh mắt nhanh, biểu tình khi về phía Lâm Đường cứ gọi là từ ái. Như cơn gió nhẹ đầu hạ, như ánh nắng gắt ngày đông.

"Ai!" Lâm Lộc thở dài một , tiếp: "Con đề cập tới việc , cha cũng hỏi con một chút."

Lâm Đường tức khắc hứng thú: "Là cái gì? Cha hỏi cái gì thì cứ hỏi thẳng, con mà sẽ trả lời hết."

Cũng xảy chuyện gì mà khiến cha cô hỏi cô.

Lâm Lộc chớp mắt con gái, đáy mắt đang lóe ánh sáng của đợi chờ.

"Ngày hôm nay lúc đồng việc, cha thấy trứng châu chấu ở trong đất hướng bắc."

Nói tới châu chấu, đáy mắt ông xuất hiện sự căm thù tới tận xương tủy. Mấy năm xảy nạn đói, chỉ khuyết thiếu lương thực mà châu chấu sinh sôi cũng thao thành tổn thất lớn. Cũng bởi ông thấy trứng châu chấu, lập tức lòng chút luống cuống.

Sợ hãi rối loạn lòng của xã viên trong đại đội, sáng sớm hôm nay sớm cho cả Lâm Phúc . Hai cũng xem, quả nhiên là thấy trứng châu chấu. Tuy rằng nhiều lắm nhưng cũng đủ cho bọn họ hoảng loạn.

Lương thực ruộng sắp thu hoạch , chỉ cần tưởng tượng lúc một đàn châu chấu ở đó.

A...

Chỉ cần tưởng tượng thôi xỉu .

Hỏi Lâm Đường biện pháp diệt châu chấu, cũng là biện pháp thể thử khi Lâm Lộc tuyệt vọng. Nghĩ tới con gái giường như nhiều cách, ông mới hỏi miệng.

Lâm Đường xong cha Lâm thì lẩm bẩm hỏi: "Châu chấu?"

Thứ côn trùng hại hoa màu ở thế giới đó của cô diệt gần như còn nữa.

Lâm Lộc còn tưởng rằng cô biện pháp, nén lo lắng trong lòng xuống, : "Nếu là trong sách biện pháp thì thôi..."

Ông còn xong, Lâm Đường cắm một câu: "Có biện pháp."

 

Loading...