Lâm Đường chữ nhanh, nhanh cô xong bức thư.
Sau khi cô xong, cô nhỏ giọng một cho bà lão .
Bà lão mỉm gật đầu.
" , sai, một chút cũng sai. Phiền cô , đúng là một cô gái nhỏ bụng."
Lâm Đường , cảm thấy là chuyện gì to tát lắm.
"Có địa chỉ ? Cháu sắp xếp hàng tới lượt , tiện đó cháu giúp bà gửi luôn."
Thời điểm như , cô cũng nghĩ đến chuyện đòi tiền.
Bà lão tang thương mắt là nhà của quân nhân vinh quang.
Cô tự nguyện tiêu tiền vì nhà quân nhân.
Nhà của bà lão cách đây xa, tới đây một chuyến cũng mất thời gian cả ngày.
đang sốt ruột về đại đội.
Những lời đúng là chạm tới trái tim Lâm Đường.
"Được, ?" Bà lão vô cùng ngại ngùng.
Lại phiền đến cô gái nhỏ nhà nhiều như .
Thật sự là...
Mặt Lâm Đường giãn khẽ: "Vâng, chuyện tiện tay thôi."
Bà lão thấy cô tựa hồ tính miễn cưỡng, thở dài nhẹ nhõm một .
Móc một tờ giấy nhỏ rách tung toé.
"Vậy phiền toái cô nhé, đây là địa chỉ."
Lâm Đường lướt qua, nhớ kỹ.
Sau đó, gấp tờ giấy đưa trở về.
"Được , cháu nhớ kỹ, chờ chút nữa cháu sẽ giúp bà gửi ."
Ha?
Bà lão ngốc luôn .
Nhìn qua một làn nhớ kỹ ?
Nghĩ như , bà lão cũng trực tiếp hỏi.
"Như ?"
Lâm Đường lặp địa chỉ một , : "Vâng, trí nhớ của cháu cũng tạm ."
"À À." Bà lão ngơ ngác lên tiếng.
Móc hai mao tiền.
Cứng rắn đưa cho Lâm Đường.
"Cháu gái, đây là tiền gửi thư, hôm nay thật phiền đến cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-361.html.]
May mà cô bé bụng .
Không thì vẫn hôm nay thể thành chuyện .
Dường như bà lão sợ chiếm tiện nghi của Lâm Đường, đưa tiền cho cô xong thì vội vàng lui một bước.
Nhìn cô với ánh mắt tin tưởng.
"Phong thư của phiền cô ."
Lâm Đường thoáng qua tiền trong tay, đối diện với ánh mắt cho từ chối của bà lão, nháy mắt đ.á.n.h mất tính toán còn trở về.
Gia đình quân nhân ở thời buổi thật đáng yêu nha.
Khiến kính nể từ đáy lòng!
"Bà yên tâm."
TBC
Bà lão câu trả lời chắc chắn, lập tức bật .
Nếp nhăn mặt đều chen chúc với , tang thương đáng kính.
Nhìn theo bà lão thất tha thất thểu rời , trong lòng Lâm Đường hụt hẫng.
Trăm phế đãi hưng quốc gia.
Lạc hậu, bần cùng, tai nạn...
Bởi vì những đáng yêu tràn ngập nhiệt tình trả giá, mới dần dần sôi trào từ trong một mảnh phế tích.
Là một đám đáng yêu đáng kính!
Cố Doanh Chu cô gái nhỏ mắt, ánh mắt bỗng dưng trầm xuống.
Ánh mắt giống với ánh mắt của một cô gái đến hai mươi tuổi.
Ngược giống như ... ánh mắt của những từng trải.
"Phía trống kìa, lên phía một chút ."
Người đàn ông lên tiếng, nháy mắt Lâm Đường hồn.
Vừa thấy.
là phía một mảng lớn trống .
Nhanh ch.óng lên phía một bước.
Sau khi qua , đầu liếc Cố Doanh Chu một cái.
Đôi mắt của cô gái nhỏ thanh triệt sáng ngời, khóe miệng mang theo ý nhàn nhạt.
Thật sự so với hoa còn hơn.
So với những cô bé tự cho thanh cao ở Kinh Thị thì thảo hỉ hơn nhiều.
Lâm Đường trong lòng một đàn ông đang gợn sóng, bởi vì lập tức đến lượt cô. Trước tiên cô giúp gia đình bà cụ quân nhân gửi tin tức.
Lâm Đường với nhân viên rằng gọi điện thoại, một nhân viên trẻ tuổi xinh tiếng dễ liền bắt đầu gọi điện thoại. Đợi trong chốc lát, microphone truyền thanh âm.
"Chào ngài, đây là báo xã Hướng Dương." Đầu bên microphone truyền tới một giọng nam trong sáng. Giọng trẻ tuổi, vô cùng khí phách hăng hái.
"Chào , là Lâm Đường tới từ đại đội Song Sơn, gửi một bản thảo cho quý xã, ấn tượng gì ?" Lâm Đường thẳng.